Chương 570

NỮ YÊU CỨU CHỦ

Dưa Dưa gặp được quỷ hồn đồng loại, trực tiếp bị trấn áp, căn bản không thể phát huy tu vi của mình, cùng Tiểu Mã bị uy lực trên người Quỷ Mẫu đánh bay ra thật xa, nhất thời muốn giúp cũng không được, chỉ biết đứng trơ ra nhìn.

Tiểu Mã cũng giống lần trước, cố gắng thức tỉnh sức mạnh tiềm tàng trong cơ thể, nhưng một chút phản ứng cũng không có, đành phải không ngừng dùng ngôn từ ổ uế mắng chửi Quỷ Mẫu, hòng làm nhiễu loạn sự tập trung của bà ta.

Lúc này sắc trời đã hửng, rất nhiều người tỉnh lại. Do mấy người Diệp Thiếu Dương đang ở chỗ cao nhất trên đỉnh núi, chỉ cần từ xa liếc mắt một cái cũng thấy được rõ ràng.

Càng ngày càng nhiều người chú ý tới những gì đang xảy ra trên đỉnh núi. Tuy bọn họ không rõ chân tướng sự việc, nhưng khi thấy hành động của mấy người Diệp Thiếu Dương, cũng đoán được đại khái. Biết sự tình trọng đại, một đám chỉ dám đứng từ xa quan sát, vì bọn họ chắp tay, âm thầm cầu nguyện.

“Vèo……” Uông Ngư bị quỷ khí công tâm, phun ra một ngụm máu tươi, rồi bật ra ngoài.

Chỉ còn lại Diệp Thiếu Dương, Nhuế Lãnh Ngọc, Nhạc Hằng còn gắng gượng chống đỡ.

Tượng đá nghiêng thêm một chút, làm cho Thất Tinh Long Tuyền Kiếm bị bẻ cong, nhìn qua có cảm giác như sắp gãy đến nơi.

“Đừng có hòng, các ngươi nhất định sẽ thất bại,” Quỷ Mẫu nhìn Diệp Thiếu Dương, lạnh lùng nói, “Diệp Thiếu Dương, không cần lo cho tánh mạng đám người này, tới đây, đừng chống cự nữa, chúng ta đánh với nhau một trận xem nào……”

Diệp Thiếu Dương khoanh chân ngồi dưới đất, hai tay nâng chuôi kiếm, gân xanh trên trán nổi lên, toàn thân run rẩy, dĩ nhiên là do áp lực quá lớn.....nhưng, hắn không thèm để ý tới Quỷ Mẫu, chỉ quay đầu nhìn Nhuế Lãnh Ngọc cùng Nhạc Hằng, cắn răng nói: “Có thể chống thêm bao lâu nữa?”

“Một phần năng lượng của ta bị áp chế, thế này không ổn.” Nhạc Hằng nhàn nhạt nói.

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, nói: “Hai người đã tận lực rồi, buông tay đi.”

“Ngươi cũng buông tay đi, chúng ta cùng nhau cho nó một trận!” Nhuế Lãnh Ngọc gắng hết sức nói.

“Tượng đá đổ xuống, kết giới bị phá vỡ, rất nhiều lệ quỷ sẽ tiến sát vào…… sinh linh đồ thán, chúng ta có thể cứu được mấy người chứ?”

Lúc này, Nhuế Lãnh Ngọc cũng bị bắn ra ngoài, một bàn tay đưa lên ngực, lăn hai vòng trên mặt đất. Uông Ngư lập tức tiến lên đỡ, nhưng bị cô đẩy qua một bên, thở hổn hển, ngơ ngẩn nhìn Diệp Thiếu Dương, gào to: “Đồ ngốc, ngươi cứ cố chống đỡ như vậy, chỉ hại chết chính mình mà thôi, đến lúc đó sẽ chẳng cứu được ai hết”

Diệp Thiếu Dương khó nhọc nhếch khóe miệng, gằn từng chữ một, nói: “Cố gắng hết sức!”

Kết quả có thể giống nhau, có khi còn phải đổi bằng tính mạng của mình, nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn quyết tâm kiên trì đến cùng, bản thân có thể chấp nhận thất bại, nhưng nhất định không chấp nhận hai chữ " bỏ cuộc".

Huống chi, trước khi đến thời khắc cuối cùng, ai cũng không đoán được kết quả ra sao, biết đâu, sẽ có kỳ tích xảy ra ?

Diệp Thiếu Dương cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, dùng ngón tay vẽ thành phù chú, khoanh chân ngồi xuống, hai tay nắm chuôi kiếm, trong lòng tự nhủ: Ông bạn già, hãy cùng nhau kiên trì đến cùng nhé!

Nhắm mắt lại, miệng bắt đầu niệm Kim Thân Chú, đem cương khí còn lại trong cơ thể, không ngừng truyền vào thân kiếm, chống lại tượng đá đang từ từ ép xuống.

Cuối cùng, Nhạc Hằng cũng bị đánh bật sang một bên, không nói gì cả, hai tay kết ấn, bắt đầu điều tức hồi phục.

Rốt cuộc, chỉ còn một mình Diệp Thiếu Dương đối mặt với kẻ thù. Tuy nhiên, Tu La Quỷ mẫu dường như cũng không chịu nổi, vốn cho rằng có thể tốc chiến tốc thắng, nên đã hao tổn phần lớn quỷ lực...nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa thể thành công, lập tức phẫn nộ hét rống lên một tiếng, dồn thêm quỷ lực, áp vào tượng đá.

Quỷ khí trong tượng càng ngày càng nhiều, cương khí bị ép vào một góc, nhưng được Diệp Thiếu Dương hết sức chống đỡ, nên chưa hoàn toàn bị triệt tiêu.

Tu La Quỷ mẫu phẫn nộ đến điên cuồng, không ngừng ngưng tụ quỷ lực lên hai tay, phóng vào tượng đá.

Tượng đá ngày càng nghiêng, đã hạ xuống gần đỉnh đầu của Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương toàn thân run rẩy, sắc mặt tái mét, nhưng vẫn không hề có ý lui bước, cả người toả ra kim quang, tựa như thần tiên.

Dưới chân núi, vô số người ngẩng đầu nhìn lên, thấy cảnh tượng này, chẳng quản tín ngưỡng tôn giáo, tất cả đều chắp tay, cầu nguyện cho Diệp Thiếu Dương.

“Đồ ngốc, chạy mau đi!” Nhuế Lãnh Ngọc hướng Diệp Thiếu Dương kêu to, gắng chút sức tàn đi tới, định đẩy ra hắn.

“Tiểu Diệp Tử, chạy mau!” Tiểu Mã cùng mấy người Lão Quách cuống cuồng hét lớn.

Diệp Thiếu Dương mở to mắt, còn hướng bọn họ nghịch ngợm, nhướng nhướng chân mày, muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên phùng mồm, phun ra một ngụm máu tươi.

“Sắp…… kết thúc rồi, mọi người bảo trọng.” Diệp Thiếu Dương trong miệng đầy máu, nói năng mơ hồ, dùng ánh mắt tha thiết, nhìn Nhuế Lãnh Ngọc.

“Thiếu Dương!” Nhuế Lãnh Ngọc không màng gì cả, muốn nhào tới nhưng quỷ lực quanh thân Quỷ Mẫu đã ngăn không cho nàng tới gần, chỉ biết phủ phục trên mặt đất, nước mắt chảy ròng ròng. Đây là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương thấy nàng khóc, hắn không biết, có lẽ đây là lần đầu tiên nàng khóc sau khi trưởng thành, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng, định nói gì đó, nhưng toàn thân đau đớn, chỉ còn chút hơi tàn cầm kiếm cố chống đỡ, một chữ cũng không thể nói ra.

“Diệp Thiếu Dương, ngươi muốn chết à……”

Quỷ Mẫu phóng ra tia quỷ lực cuối cùng trong cơ thể, dồn vào tượng đá.
 Thần tượng vốn đã bị nghiêng 60 độ, trong giây lát lại hạ xuống một đoạn nữa, chạm đỉnh đầu Diệp Thiếu Dương.

Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, Diệp Thiếu Dương thực không cam lòng. Nếu là một chọi một, hắn không e ngại bất cứ điều gì, nhưng giờ đâu vì bảo vệ mọi người, cũng chỉ ráng chống đỡ đến thời khắc cuối cùng.

Cố gắng hết sức…… Hiện tại, mình đã tận lực, Diệp Thiếu Dương âm thầm thở dài, chờ đợi cái chết đang đến gần.

Tuy nhiên, có một việc vô cùng bất ngờ đã xảy ra: giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, tượng đá đột nhiên không đổ xuống nữa, ngẩng đầu nhìn lên, một cỗ năng lượng màu đỏ, đang từ phía dưới nâng tượng đá lên.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, thấy có hai muội tử trông rất dễ thương, dường như là hai chị em.... trong đó một người đang dùng hai tay nâng tượng đá bằng năng lượng màu đỏ, từ tay cô nương kia.

Nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, liền quay đầu lại, cả hai đều mỉm cười một cách ngọt ngào , đồng thời kêu lên một tiếng: “Chủ nhân!”

Diệp Thiếu Dương cả người chấn động, tưởng rằng có lẽ do mình đang hấp hối, nên mới thấy được cảnh mộng xuân tình trước mắt? Bằng không, sao lại đột nhiên xuất hiện hai cô nương xinh đẹp, gọi mình là "chủ nhân"?

Bất quá, vừa nhìn đã biết hai muội tử này không phải là người.

Đối thủ của hắn - Tu La Quỷ Mẫu cũng nhìn thấy, bà ta lấy hết đà, một lần nữa sử dụng quỷ lực áp chế tượng đá, tuy nhiên vẫn không chút sứt mẻ, cảm nhận được cổ năng lượng màu đỏ kia, cả kinh nói: “Đại yêu?”

Hai mỹ nữ thân ảnh như mị vọt tới, va chạm với cỗ năng lượng kia.

Tu La Quỷ Mẫu chỉ có nửa thân mình bên trong kết giới, hơn nữa quỷ lực đã bị Diệp Thiếu Dương làm cho hao mòn, gặp phải hai nữ yêu hợp lực công kích, vẫn tỏ ra ngoan cố, vươn tay nhấc váy lên, để lộ ra…… không phải đùi, mà là vô số bộ xương khô, miệng không ngừng khép mở, phát ra âm thanh quái dị. Gần mười bộ xương khô bất ngờ lăng không bay lên, cản trở sự công kích của hai cô gái, trong nháy mắt đã bị đánh nát, hóa thành một đống quỷ huyết màu đen, giống như một màn chắn, che ở phía trước.


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 599

Chương 505

Chương 562