Chương 505
HÀNH THI XUẤT HIỆN
"Không phải chứ, nhẹ nhàng như vậy đã giết được nữ quỷ kia à?” Tiểu Mã giật mình nói.
Diệp Thiếu Dương nói: “Cậu chỉ giỏi nói, đây chỉ là một sợi thần thức của cô ta mà thôi.”
Thấy tiên nữ biến mất, trận mưa vất vả mới có cũng ngừng, không ai biết là do Diệp Thiếu Dương làm, mọi người ngơ ngác nhìn lên không trung, không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Đây là nước mắt oán quỷ, rốt cuộc sẽ có hậu quả gì?” Diệp Tiểu Manh hỏi.
“Thứ nhất: Người bị mưa ướt, oán khí vào người, tuy không tiến sâu vào trong cơ thể nhưng sẽ phát hàn chứng,” Diệp Thiếu Dương sắc mặt ngưng trọng nói, “Thứ hai, nước mắt oán quỷ thấm vào đất, một khi tiếp xúc với thi thể, có thể làm xương khô thịt tươi trở thành hành thi……”
Tiểu Mã vừa định hỏi hành thi là cái gì, đột nhiên cảm giác đất dưới chân rung lắc, cúi đầu nhìn, liền thấy một bàn tay từ dưới đất trồi lên, chộp lấy mắt cá chân của mình, làm cậu ta sợ tới mức nhảy lên chồm chồm.
Cánh tay vươn lên khỏi mặt đất, làm nứt ta một cái cái khe,sau đó lộ ra đỉnh đầu, rồi từ từ chui lên.
Là một bộ xương khô cốt cách không hoàn chỉnh, chỉ có nửa thân trên, trên mặt còn bám ít thịt thối màu đỏ, trông rất là ghê tởm, từ từ bò tới chỗ mọi người bên này. Diệp bá cùng mấy thôn dân sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không ngừng lui về phía sau.
Diệp Thiếu Dương lấy ra một nắm đậu đồng, quăng lên người hành thi, xương cốt lập tức tan ra , đổ gục trên mặt đất, thịt thối trên người cũng dần hóa thành dịch mủ, bốc mùi kinh tởm.
“Đây là…… Hành thi?” Diệp bá giật mình hỏi.
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, “Là hành thi cấp thấp nhất, có thể dễ dàng giết chết, nhưng đối với người thường vẫn tương đối nguy hiểm, nếu bị nó cắn có thể biến thành cương thi.”
Diệp bá khiếp sợ nói: “Nơi này trước giờ đâu có chôn người chết a?”
“Nơi này từ khi có người ở, dễ đến hơn ngàn năm rồi, một tấc đất không biết đã chôn bao nhiêu người chết, trải qua nhiều thế hệ, mồ mả không ai chăm sóc sẽ bị san bằng theo thời gian.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ một hồi, hướng Diệp bá nói: “Sự tình phát triển đến nước này, muốn giấu cũng không được. Người hãy lập tức liên hệ mấy thôn trưởng khác, thông báo rộng rãi cho thôn dân, cẩn thận cửa nẻo, ở yên trong nhà, không có việc tránh đi ra ngoài, phát hiện hành thi thì phải gọi điện thoại báo tin để chúng ta đi xử lí.”
Diệp bá gật gật đầu, bảo Diệp Tiểu Manh đưa vào trong nhà, gọi điện thoại cho mấy vị thôn trưởng kia.
Diệp Thiếu Dương cũng đi vào, lấy từ ba lô ra hai cây đào mộc kiếm cùng một số pháp khí, giao cho Diệp Tiểu Manh cùng Tiểu Mã, bảo bọn họ lát nữa đi giết hành thi sẽ dùng đến.
Tiểu Mã nhớ tới bộ dáng ghê tởm của con hành thi vừa rồi, nói: “ Cậu không đi à?”
Diệp Thiếu Dương lấy ra một tệp bùa, đặt lên bàn, vừa dùng chu sa vẽ, vừa nói: “Tôi muốn vẽ ít bùa, pha nước bùa đưa cho những người vừa rồi bị ngấm nước mưa uống, nếu chậm trễ để hàn chứng phát tác, thực sẽ rất phiền toái.”
Nói đoạn, nhờ Diệp bá gọi mấy người hàng xóm trẻ tuổi nhanh nhẹn, đem bùa đi phát cho từng nhà. Nghe vậy, Diệp bá lập tức gọi điện thoại cho mấy người. Bọn họ vừa đến, Diệp bá lại nhận được điện thoại, nói chỗ nào đó xuất hiện hành thi, vì thế Tiểu Mã cùng Diệp Tiểu Manh lập tức đi ngay……
Hai nhóm người phân công nhau bận rộn, hết cả một buổi sáng, cuối cùng cũng đem nước bùa phát cho từng nhà dưới trấn, tiêu diệt hơn mười con hành thi.
May mắn thay, Diệp Thiếu Dương phát hiện “Trời mưa” tương đối sớm, nước mưa rơi xuống mặt đất không nhiều lắm, chưa thấm sâu vào lòng đất, cho nên hành thi sinh ra cũng không nhiều. Sau đó không phát hiện thêm hành thi nào nữa nên Diệp Thiếu Dương cũng tạm yên lòng.
Bất quá, để cho an toàn, hắn vẫn nhờ Diệp bá tập hợp một số thanh niên, chặt ít cành gỗ đào, cắm thành hàng rào bao quanh phạm vi Diệp gia thôn, tránh cho hành thi tiến vào, ngoài ra cũng thông báo cho mấy thôn khác làm như vậy.
Lần này tuy mọi việc đã được sắp xếp ổn thoả, cũng không phát sinh tai hoạ nghiêm trọng, nhưng tin tức trong thôn có cương thi đã lan rộng khắp trấn, lòng người hoang mang lo sợ, không ít người đã tới nhà Diệp bá dò hỏi tình hình. Diệp bá đành phải nói Diệp Thiếu Dương đang lo liệu, mới làm những người này an tâm đôi chút.
Rốt cuộc, Diệp Thiếu Dương là thiên sư, bản lĩnh hắn đối phó quái vật gây hạn hán ra sao, mọi người đều biết rõ. Có hắn ở đây, trong lòng mọi người cũng thêm phần tự tin.
Sau khi tiễn mọi người về, mấy người Diệp Thiếu Dương tập trung thảo luận về nguyên nhân Tuyết Kỳ dùng nước mắt oán quỷ làm mưa ở thị trấn. Diệp Tiểu Manh cho rằng, đây chính là để trả đũa bọn họ, vì tối qua đã dám náo loạn Quỷ tiên thôn.
Diệp Thiếu Dương thấy chưa chắc đã là vậy, tuy nhiên hắn cũng không nghĩ được lý do nào xác thực hơn. “Tôi thấy, đây có thể do đám lâu la của Quỷ mẫu làm. Chắc bọn chúng đã bắt đầu điều động quỷ hồn rồi, chúng ta cần phải nhanh hơn nữa.”
Trầm ngâm một lát, đứng dậy hướng Tiểu Mã nói: “Đi tìm Tam thúc trước đã, hỏi ông ấy một số vấn đề.”
Ở nông thôn, có một số gia đình làm nhà vệ sinh ở ngoài sân, thuận tiện cho khách qua đường sử dụng để tích lũy phân, dùng làm chất bón cho hoa màu. Tiểu Mã đã tìm được một cái nhà xí như vậy để nhốt Tam thúc.
Vừa đến cửa, Diệp Thiếu Dương đã ngủi thấy mùi uế khí nồng nặc, vì thế dừng lại, vẽ một tấm phù giao cho Tiểu Mã, nói cậu ta vào đó dán trên đầu Tam thúc, để ông ta bị hút vào phù là được.
Tiểu Mã nhận phù, khó chịu hỏi: “Sao cậu không tự mình đi làm di?”
“Tôi còn có việc khác phải làm, không có thời gian để ý mấy chuyện vặt vãnh này, cậu mau đi đi.”
Tiểu Mã bất đắc dĩ, cầm lá bùa đi vào nhà xí. Diệp Thiếu Dương lui sang ven đường, ngồi xổm trên mặt đất, Diệp Tiểu Manh lay lay hắn, hỏi: “Ngươi định làm gì?”
“Tôi muốn yên tĩnh suy nghĩ vài việc.” Diệp Thiếu Dương nhíu mày giả bộ như đang tập trung suy nghĩ, nhưng thực chất hắn đang âm thầm trợn mắt, nhà xí thúi như vậy, lại còn phải tới gần hố phân mới có thể tiếp xúc Tam thúc, vì thế hắn mới không chịu đi. (Cái này chơi xấu Tiểu Mã à nha😵)
Không lâu sau, Tiểu Mã đã mang tấm phù ra ngoài, sau đó mấy người trở lại nhà Diệp Tiểu Manh, Diệp Thiếu Dương làm phép thả Tam thúc ra.
Ông ta vô lực ngồi dưới đất, há mồm thở dốc, lắc đầu nói: “Không được.. không được, sặc chết ta rồi...ặc..ặc..." 🤣
Diệp Thiếu Dương cười lạnh một tiếng, “Cảm giác được hít ngũ cốc tinh khí, thế nào hả thúc?”
Tam thúc trên mặt lập tức lộ vẻ hối hận, thống khổ vô cùng, thở dài nói: “Tinh khí nhập thể, ta mới nhận ra... ta vốn chỉ là một con quỷ…… không có trải qua lục đạo luân hồi, trở thành quỷ tiên, mọi việc…… mọi việc đều là âm mưu a.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, hiệu quả mà hắn muốn chính là cái này: Nếu cứ nói suông thì chắc Tam thúc đã hiểu ra, không bằng đem ông ta nhốt trong nhà xí một hồi, hít một ít ngũ cốc chi khí, lưu thông trong cơ thể vận một vòng, tự động sinh thành quỷ khí, ông ta sẽ tự nhận ra mình rốt cuộc là quỷ hay là tiên. Cái này đúng là phải tự mình giác ngộ, ai nói cũng bằng thừa.
Tam thúc quay đầu, nhìn Diệp bá, khoé mắt ngấn lệ nói: “Đại ca, ta đã sai rồi.”
Diệp bá thở dài, “Lão Tam, ngươi cũng chịu khổ rồi, Thiếu Dương hỏi cái gì, ngươi cứ thành thật trả lời là được.”
Tam thúc gật gật đầu, hướng Diệp Thiếu Dương nói: “Cháu trai...xin hãy giúp ta cứu Tam thẩm của ngươi ra, còn nhiều họ hàng thân thích kẹt lại trong đó nữa... ngươi không muốn cứu họ sao !”
Diệp Thiếu Dương nói: “Đương nhiên là muốn, cho nên trước tiên, người phải nói cho ta biết, Quỷ tiên thôn rốt cuộc là nơi như thế nào, ta mới có thể tìm cách cứu họ ra được.”
( Hết chương )
Comments
Post a Comment