Chương 559-560
TỬ KHÍ VÂY THÔN
Thu xếp ổn thoả, mấy người Diệp Thiếu Dương quay lại nhà khách.
Cũng may nhà khách vẫn còn người phục vụ chưa tan ca. Diệp Thiếu Dương gọi một bình trà, mọi người cùng nhau ngồi ở đại sảnh, vừa uống trà, vừa thảo luận bước tiếp theo của kế hoạch.
Tất cả đều nhất trí, " tiên hạ thủ vi cường", tập kích hang ổ của Quỷ Mẫu - chính là miệng giếng ở Thanh Thiên Quan.
“Tôi nghĩ rồi, muốn cứu quỷ hồn Tuyết Kỳ, cách tốt nhất chính là: mọi người cùng nhau vây đánh Quỷ Mẫu, chỉ để lại một người kiềm chế Tuyết Kỳ, một khi Quỷ Mẫu chết đi, chúng ta sẽ bắt Tuyết Kỳ……”
Diệp Thiếu Dương nhìn mọi người một lượt, nói, “Như vậy sẽ không làm Quỷ Mẫu nghi ngờ chúng ta có ý đồ, hơn nữa, một khi bị mọi người vây đánh, bà ta cũng không rảnh để suy xét cặn kẽ.”
Mọi người chậm rãi gật đầu. Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Người được chọn để kiềm chế Tuyết Kỳ, cần phải có pháp lực hơn hẳn cô ta, bằng không, rất có thể sẽ bị cô ta đánh chết. Dù sao, cô ta cũng không biết đây là mưu kế của chúng ta.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy giao cho cô, chỉ có cô là thích hợp nhất, hơn nữa, hai người đều là nữ.”
Nhuế Lãnh Ngọc nghiêng đầu nói: “Nam nữ thì có can hệ gì?”
“Không liên quan,” Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, “Tôi cũng không biết vì sao...tóm lại, tôi cảm thấy... hai nữ đấu pháp sẽ thích hợp hơn……”
Nhuế Lãnh Ngọc dứt khoát nói: “Ta không làm. Ta muốn đấu với Quỷ Mẫu.” Nghĩ một lúc rồi quay sang nói với Uông Ngư, “Sư huynh đi đi.”
“Ta cũng không đi, ta muốn chăm sóc muội.” Uông Ngư hắc hắc cười nói.
Diệp Thiếu Dương thấy bộ dạng hắn như vậy, thật muốn mượn Tiểu Mã một câu cửa miệng: Đấm cho ngươi teo não luôn bây giờ!..
Tứ Bảo nói: “Không ai đi thì để tôi, với tôi, đánh ai cũng không thành vấn đề, chỉ sợ...tôi không phải là đối thủ của cô ta.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ nói: “Dưa Dưa, ngươi giúp Tứ Bảo đi.”
Dưa Dưa gật đầu, hỏi hắn khi nào hành động.
“Cuối giờ chiều ngày mai, khi trời vừa sẩm tối.” Diệp Thiếu Dương nói, lần này hành động càng sớm càng tốt. Nếu không phải lần trước bận đối phó Tà Thần, mọi người đều mệt mỏi, có người còn bị thương, hắn định sẽ hành động ngay đêm nay.
Ngắn gọn thương lượng một chút về chi tiết hành động ngày mai, Lão Quách nhớ ra một việc, hỏi: “Tiểu sư đệ, lúc đó Tà Thần có nói…… Hắn bị người ta sai khiến, từ Quỷ Vực đến đây, mục đích là đoạt lấy Âm Dương Thư. Cái này có chỗ không đúng nha, quỷ quái như bọn chúng, muốn lấy Âm Dương Thư làm gì, nếu không thể tu luyện pháp thuật trong đó?”
Vấn đề này, Diệp Thiếu Dương cũng đã nghĩ qua, liền hỏi: “Sao huynh biết, người sai khiến hắn là Quỷ Yêu, chứ không phải con người?”
Lão Quách ngẩn ra: “Không phải hắn từ Quỷ Vực tới sao, Quỷ Vực chẳng lẽ có người sống à?”
“Chưa chắc đã không có ,” Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói, “Tóm lại có rất nhiều khả năng, không cần ở đây đoán mò.”
Lão Quách gật đầu nói: “Dù sao đệ cũng đã có được Âm Dương Thư, cẩn thận kẻo người khác đoạt mất.”
Vừa mới trải qua hai trận liên tiếp, mọi người đều rất mệt mỏi, hết một tuần trà, ai nấy đều về phòng nghỉ ngơi.
Diệp Thiếu Dương quay lại phòng, tắm rửa sạch sẽ, dán bên ngoài cửa một tấm Huyết tinh phù, sau đó lên giường đi ngủ.
Do quá mệt nhọc lại lo lắng khẩn trương, vừa nằm xuống chưa bao lâu, đã lăn ngủ, đến nỗi Dưa Dưa nhảy lên trên ngực hắn bò tới bò lui, cũng không có phản ứng……
Toàn bộ Ẩn Tiên Tập, đều chìm trong giấc ngủ sâu.
Khí tức màu đen từ trong Lưỡng Giới Sơn tràn ra, lan dần về hướng Ẩn Tiên Tập, vô số du hồn lệ quỷ có quỷ khí yểm hộ, chuẩn bị rục rịch.
Tại Diệp gia thôn, ở khu đối diện rừng núi phía bắc, có một hộ gia đình.
Diệp lão nhân có bệnh phong thấp, cứ mỗi lần trở giời, khớp xương lại đau nhức. Quá nửa đêm, ông ta bị đau đến tỉnh cả ngủ, xương khớp như bị đóng đinh vậy.
Lão bà bị ông ta đánh thức, nhìn một cái nói: “Sao ông không ngủ đi?”
“Khớp xương đau quá, ngày mai tám phần là trời nhiều mây, sắp có mưa.” Diệp lão nhân nhìn cửa sổ đen ngòm, vuốt vuốt hai chân đau đớn đến tê dại, đến răng cũng va vào nhau lập cập, lại vỗ lão bà nói: “Bà này, bà đi thu quần áo lại đi, kẻo lát trời mưa ướt hết..”
Diệp lão thái bà ngại không muốn rời khỏi giường, nói: “Ướt thì ngày mai giặt lại, có sẵn máy giặt đấy làm gì.”
Diệp lão nhân cả giận nói: “Giặt lại tốn điện tốn nước, bà còn chưa già đến nỗi không thể đi được, ra khỏi giường đi rút quần áo mất bao thời gian đâu.”
“Haizzz.... ông thật là nhiều chuyện!” Diệp lão thái oán trách ngồi dậy, xuống giường, đẩy cửa ra sân viện, thu lại mớ quần áo vừa mới giặt buổi chiều, vào trong lòng ngực mình.
Ngẩng đầu nhìn lên trời, phát hiện một đám mây đen từ phương Bắc từ từ bay tới, gió lạnh nhè nhẹ thổi, trong lòng thầm nghĩ, lão già nhà mình tính chuẩn ghê, quả nhiên là trời sắp mưa.
Mang quần áo vào trong phòng, để lên đầu giường, Diệp lão thái đi vệ sinh.
Nhà xí phía bên kia sân, Diệp lão thái bật đèn pin, đi vào trong. Vừa mới ngồi xuống, đã nghe thấy âm thanh dị thường từ phía chuồng gà phát ra, quang quác tán loạn, rồi rộp rộp như có người đang gặm xương.
Nhà Diệp lão thái nằm ngay đầu thôn Bắc, cửa chính hướng thẳng về phía núi, thường có chồn lẻn vào bắt trộm gà.
Diệp lão thái nghĩ lần này cũng là do chồn tới phá rối, vì thế sau khi rời nhà xí, tuỳ tay vớ lấy cái cuốc dựng góc tường, đi về phía chuồng gà, tính đuổi mấy con chồn phá hoại.
Lúc này trong chuồng gà không hề có tiếng động, tiếng gà cúc cúc cũng không thấy đâu, chỉ có một âm thanh kỳ quái từ trong góc truyền ra: “Khạc khạc....khạc khạc……”
Diệp lão thái mở cửa chuồng, lướt đèn pin chiếu qua một lượt, kết quả nhìn thấy lũ gà chết queo, bị chồng lên một đống trong góc tường.
Diệp lão thái run rẩy cả người, định lại gần xem sao, đột nhiên mấy con gà động đậy, từng con rơi xuống, bên trong xuất hiện một khuôn mặt, hai tay còn đang cầm một con gà chết, mở to miệng nhấm nháp.
Thấy có ánh đèn, người nọ quay mặt lại, quệt máu còn đang toe toét trên miệng, giơ tay đưa con gà chết đang ăn dở về phía Diệp lão thái, thanh âm mơ hồ, nói: “Lại đây……cùng ăn với ta....”
Diệp lão thái hai chân mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất, theo bản năng lùi lại về phía sau vài bước.
“Không ăn hả.....hắc hắc....” người nọ gạt đống gà chết qua một bên, hướng Diệp lão thái vồ tới, “Không ăn thì để ta ăn ngươi nha……”
Diệp lão nhân đợi trên giường nửa ngày vẫn không thấy lão bà quay lại, trong lòng buồn bực, định bật đèn ra ngoài tìm....bất ngờ có tiếng cửa "kẹt..." mở ra, thấy vậy lại nằm xuống, giận dỗi nói: “Thu có mấy cái quần áo mà lâu vậy à....mau đi ngủ đi!”
Đợi một hồi, vẫn không thấy lão bà lên giường, trái lại còn nghe được một tràng cười khanh khách .... hehe...hehe.... Diệp lão nhân cảm thấy có gì không hợp lý, xoay người lại nhìn: một bóng người đang ngồi xổm như chó trên mặt đất, thở phì phà phì phò.
Diệp lão nhân nhanh tay bật đèn, liếc mắt nhìn qua, là Trương lão đầu - hàng xóm cũ, đang ngồi xổm ngồi dưới đất, toàn thân máu me huyết nhục lẫn lộn, trên mặt còn mất một mảng da to, tròng mắt thì rớt ra ngoài, treo lủng lẳng bằng mạch máu, rũ rượi phát kinh. Bụng hắn bị hổng một lỗ lớn, máu tươi đang không ngừng chảy ra.😱
Tuy nhiên, hắn chẳng tỏ ra đau đớn chút nào, ngược lại còn nhe răng hướng Diệp lão nhân cười khà khà, hai tay nắm lấy miệng vết thương trên bụng, dùng sức xé toạc, ọc ra một đống nội tạng, đủ các loại màu sắc, hướng Diệp lão nhân gào lên: “Ngoan a... cho ta ăn ngươi nha……”
Diệp lão nhân trợn to mắt, sợ đến phát ngất.
Diệp Thiếu Dương tỉnh ngủ nhiều lần, đều cho rằng trời đã sáng, kết quả bên ngoài trời vẫn tối đen, đành phải ngủ tiếp, cuối cùng thật sự ngủ không nổi, rời giường rửa mặt, nhìn vào di động, bất chợt sửng sốt: đúng là 8 giờ.
Nhìn bên ngoài bầu trời đen kịt, nghi ngờ di động của mình sai thời gian, bằng không đã 8 giờ rồi mà trời vẫn chưa sáng, đành bật đèn rời khỏi giường.
Phòng hắn chính là một phòng standard, cùng chung với Tiểu Mã, bên này hắn rời giường, Tiểu Mã cũng tỉnh, Diệp Thiếu Dương lập tức hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Không biết, di động của tôi thời gian không chính xác.” Tiểu Mã bực bội nói, “Hôm nay trời vẫn chưa sáng, di động của tôi đã báo tám giờ.”
Diệp Thiếu Dương khẽ giật mình, lao tới trước giường Tiểu Mã, vớ vội di động của cậu ta, so với di động của mình, thời gian hoàn toàn giống nhau. Chẳng lẽ di động của hai người, cùng bị hư rớt, hơn nữa dừng lại ở cùng một thời điểm, loại khả năng này, xem ra là không thể.
“Sao…… Sao lại thế này?” Tiểu Mã cũng ngây người ra.
“Tôi đâu biết!”
“Có phải là do hôm nay trời nhiều mây, cho nên vẫn còn chưa sáng?” Tiểu Mã phỏng đoán.
“Sao có thể, dù trời có nhiều mây cũng không thể tối đen tới mức này!”
Diệp Thiếu Dương vừa nói vừa đi tới phía trước cửa sổ, dùng sức mở ra, một cỗ khí tức màu đen, giống như sương khói tràn vào trong phòng.
Diệp Thiếu Dương khịt khịt mũi, kinh hãi kêu lên: “Tử khí!”
Tiểu Mã sửng sốt một chút: “Cái gì?”
Diệp Thiếu Dương không hơi đâu giải thích với cậu ta, chạy như bay ra cửa, vừa lúc Nhuế Lãnh Ngọc cung muốn gõ cửa, Diệp Thiếu Dương trực tiếp gõ vào ngực nàng.
Nhuế Lãnh Ngọc hoảng sợ, lập tức ra tay công kích, Diệp Thiếu Dương bắt lấy tay nàng, nói: “Là tôi!”
Nhuế Lãnh Ngọc sửng sốt, đẩy ra hắn, nói: “Sao lại thế này?”
“Tôi cũng không biết.” Diệp Thiếu Dương nói, đi tới ban công, chỉ thấy trên trời hắc khí cuồn cuộn, giống như mây đen bao trùm.
“Tử khí quá nồng đậm!”
Diệp Thiếu Dương thở dài, “Hỏng rồi, khẳng định có liên quan đến Quỷ Mẫu!”
Tiểu Mã thấy vậy, tò mò hỏi: “Tử khí là gì?”
“Thi khí diễn sinh biến chủng, là một loại khí tức có thể biến người sống thành hành thi.” Diệp Thiếu Dương nói, “Một khi hít vào, chẳng bao lâu sau, người sống sẽ biến thành thây ma.”
Ngẩng đầu nhìn lên, tử khí đã lơ lửng trên không trung, hình thành một lốc xoáy thật lớn, đang chầm chậm xà xuống bao trùn toàn thị trấn. Nhà khách địa thế cao hơn, hơn nữa họ đang ở tầng hai, cho nên có ít tử khí xâm nhập.
“Lần này phiền phức lớn rồi đây!” Diệp Thiếu Dương thất thanh kêu lên. Bốn thôn trang, tổng cộng mấy trăm hộ người, cho dù mình có xả thân liều chết cũng không thể bảo vệ hết được, lập tức nói với Tiểu Mã: “Mau gọi điện thoại cho Diệp bá, thông báo mấy thôn trưởng khác, dùng loa kêu gọi mọi người, bảo bọn họ mau chạy về phía dưới chân núi, trốn đến nơi có địa thế thấp hơn, tránh tiếp xúc tử khí!”
Tiểu Mã lấy di động ra, vừa bấm số điện thoại vừa hỏi: “Chạy xuống dưới chân núi cũng không ổn. Mây đen sớm muộn gì cũng sẽ áp xuống.”
“Chẳng còn biện pháp nào hơn, cứ tránh được lúc nào hay lúc ấy, tôi sẽ từ từ nghĩ cách!”
Lúc này Nhuế Lãnh Ngọc kéo hắn một chút, đầu ngẩng lên trời quan sát, nói: “Thiếu Dương, ngươi đến xem bên này!”
Diệp Thiếu Dương theo nàng đi lên sân thượng, nhìn lướt qua lan can, đằng xa có một hình trụ màu trắng, bức lui tử khí màu đen ra xung quanh.
Diệp Thiếu Dương lập tức ngơ ngẩn, nhìn về nơi phát ra bạch quang, vừa lúc là đường phố trong thị trấn, đối diện là một ngọn núi nhỏ, Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái đã nhận ra, trên đỉnh núi kia chính là từ đường Diệp gia.
Trong nháy mắt, hắn đã hiểu ra.
Lúc này Tiểu Mã điện thoại cũng thông, đang truyền đạt lại ý của Diệp Thiếu Dương, Diệp Thiếu Dương vội đoạt lấy di động, lớn tiếng nói với Diệp bá: “Dùng loa cỡ lớn thông báo, yêu cầu mọi người chạy về phía thị trấn, cái gì cũng không cần mang, mặt khác thông báo cho ba thôn còn lại, cũng giống như vậy, nhanh lên, bằng không tất cả đều mất mạng!”
Diệp bá bên đầu kia điện thoại vội vàng đáp ứng, cũng không hỏi gì thêm.
Dặn dò xong xuôi, Diệp Thiếu Dương đánh thức mọi người, chỉ mang những vật thực sự quan trọng, rồi nhanh chóng chạy về phía có bạch quang phát ra.
Một đường chạy tới đường phố trong Kỳ bàn trận, thoát khỏi tử khí, ánh mặt trời từ đỉnh đầu chiếu xuống, phóng mắt nhìn lại, toàn bộ Kỳ bàn trận đều tắm mình trong ánh sáng mặt trời, không có gì khác biệt so với ban ngày, nhưng ở phía cuối đường phố, không trung bị hắc khí bao phủ, đường ranh giới vô cùng rõ ràng.
Có thể nhìn thấy tử khí bên trên không ngừng chuyển động, khuếch tán ra xung quanh, nhưng vừa đến biên giới, lập tức bị đánh tan.
Có rất nhiều cư dân trong trấn, đã đánh thức nhau, cả đám tụ tập ở một nơi cách xa đường ranh giới với hắc khí, giật mình quan sát, sợ tới mức tay chân lẩy bẩy, có mấy em lập tức nhỏ khóc ầm lên.
“Chuyện gì thế này, sao ở đây vẫn không có gì?” Mấy người Tiểu Mã giật mình hỏi.
Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn về phía từ đường Diệp gia trên núi, nói: “Là thần tượng của Diệp Pháp Thiện toát ra cương khí, bức lui tử khí.”
Lúc trước cảm thấy có chút hoang mang, hiện giờ rốt cuộc cũng tìm được đáp án: Tam tung thất hoành quy bối kỳ bàn trận trước mắt, thì ra là để phối hợp với cương khí do thần tượng toát ra, không ngừng chuyển động sinh sôi, hình thành một kết giới thật lớn……
Nghe hắn nói xong, mọi người đều kinh hãi không thôi.
“Không thể nào,” Tiểu Mã cả kinh nói, “Chẳng lẽ lão tổ tông nhà cậu hơn một ngàn năm trước đã có thể biết trước tình huống hôm nay sao?”
Diệp Thiếu Dương lườm cậu ta một cái, “Trong vòng kết giới, có thể ngăn cách hết thảy tà khí, cho nên lão tổ tông đã lưu lại cho hậu thế một chỗ tránh nạn, hôm nay quả nhiên có tác dụng.”
Tiểu Mã vừa nghe, gật đầu than thở nói: “Cũng phải, Quỷ Mẫu kia hẳn là do lão nhân gia phong ấn dưới giếng cổ, lo bà ta sớm muộn gì cũng có thể ra ngoài, khẳng định sẽ có một chút thủ đoạn dự phòng.”
Lúc này có người phát hiện Diệp Thiếu Dương, biết hắn là pháp sư, lập tức đi tới, nhao nhao hỏi thăm tình huống, Diệp Thiếu Dương nào có công phu trả lời cả đống người, chỉ có thể bảo bọn họ chờ ở đây, ngàn vạn không được tiến vào trong vùng có hắc khí.
Lúc này, loa phóng thanh vang lên.
Thị trấn vừa lúc nằm giữa bốn cái thôn, mỗi thôn tuyên truyền đều có thể nghe thấy, đầu tiên là Diệp gia thôn, sau đó là Vương gia thôn…
Loa phóng thanh bốn thôn liên tục vang lên, cùng chung một nội dung: Tình huống khẩn cấp, mọi người không cần thu dọn bất cứ cái gì, mau chóng chạy vào thị trấn ngay lập tức, bằng không sẽ nguy hiểm đến tính mạng……
Đợi một hồi, bắt đầu thôn dân từ bốn phương tám hướng không ngừng kéo đến, ai nấy sợ hãi không thôi, còn khóc lóc ầm ĩ, nói người thân của mình bị mất tích.
“Diệp tiên sinh!” Bỗng nhiên có một phụ nữ quỳ gục dưới chân Diệp Thiếu Dương, ôm lấy hai chân hắn lớn tiếng khóc ầm lên.
Diệp Thiếu Dương cùng mấy người Tiểu Mã phải cố sức lắm mới nâng được cô ta dậy, dò hỏi nửa ngày, cô ta mới bập bõm kể lại tình huống: thì ra chồng cô ta mới qua đời không lâu, nông thôn thường thổ táng, nên chôn ở mảnh đất ở hậu viện, tối hôm qua cô ta ngủ đến nửa đêm bỗng thỉnh thoảng nghe được có tiếng ai đó gõ cửa, còn loáng thoáng nghe được cả tiếng khóc.
Cứ như vậy đến quá nửa đêm, cô ta muốn ra ngoài xem sao, nhưng lại không dám mở cửa, ban nãy nghe loa tuyên truyền, hàng xóm đều tập trung ngoài đường, cho nên cô ta mới hạ quyết tâm, nhảy từ cửa sổ ra ngoài.
(Hết chương)
Comments
Post a Comment