Chương 544-545

VẼ PHÙ KIẾM TÀ THẦN

Diệp Thiếu Dương muốn đi đón họ ngay lập tức, Vương Thanh Phong vừa nghe hắn có bạn đang tới, cũng nhiệt tình muốn đi cùng, hơn nữa còn nhanh chóng gọi điện thoại cho nhà hàng cao cấp nhất dưới trấn, đặt một phòng vip, để tiếp đãi bọn họ.

Diệp Thiếu Dương thấy ông ta nhiệt tình như vậy, cũng chỉ biết đồng ý, bên cạnh đó, gọi điện thoại cho Tưởng Kiến Hoa, mời hắn cùng tới, tỏ ý có mấy người bạn muốn giới thiệu.

Đoàn người đi đến Núi Đầu Trâu, từ xa đã thấy Lão Quách cùng Tứ Bảo.

Tứ Bảo mặc bộ đồ tây phẳng phiu, nhìn qua rất phấn chấn, Lão Quách thì bộ dáng không đổi, vẫn theo nguyên tắc 'có tiền cũng không thèm thể hiện', ăn mặc giống như một tên đưa gas.

Đã lâu không gặp, mấy người chẳng ngại thân quen hay xa lạ, cùng nhau chào hỏi vui vẻ. Sau đó Diệp Thiếu Dương giới thiệu bọn họ với nhau. Tứ Bảo vừa thấy Diệp Tiểu Manh, lập tức mắt sáng ngời, không tỏ vẻ luống cuống, cũng không biết xấu hổ, tiến đến bắt chuyện với cô.

“Đúng rồi, các người không tìm được Lãnh Ngọc à?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

“Tìm được rồi,” Lão Quách nói, “Bọn họ ở phía sau, sẽ đến ngay đây.”

“Bọn họ?” Diệp Thiếu Dương ngẩn người, “Là bạn của nàng ư?”

Vừa mới dứt lời, một nhóm ba người băng qua rừng cây, theo đường nhỏ lên đến nơi. Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, Nhuế Lãnh Ngọc đi ở giữa, bên trái là một nam tử dáng cao cao, trắng trẻo bảnh bao, nhìn qua cũng không tệ,  soái nữa là đằng khác.

Bên phải Nhuế Lãnh Ngọc là một thiếu niên khá điển trai, mày rậm mắt to, vẻ mặt rất an tĩnh.

Diệp Thiếu Dương nhìn đến ngây cả người, Nhuế Lãnh Ngọc…… sao lại mang theo hai bằng hữu đến đây?

Nhuế Lãnh Ngọc một mạch đi đến trước mặt Thiếu Dương thì dừng lại, chỉ vào soái ca mặt trắng bên trái, giới thiệu: “Đây là sư huynh của ta - Uông Ngư, lúc trước cùng ta đi Tây Xuyên có việc, về nhà chậm mất mấy ngày, nên giờ mới đến....còn đây là Diệp Thiếu Dương.”

Uông Ngư hướng Diệp Thiếu Dương cười cười, vươn tay ra bắt một cách hờ hững, nói: “Ngươi chính là Diệp Thiếu Dương, là người lần trước tìm Tiểu Ngọc nhờ giúp đỡ phải không?”

Bên trong lời nói, có kèm theo mấy phần châm biếm. Hơn nữa…… hă s cứ ngang nhiên kêu Nhuế Lãnh Ngọc là Tiểu Ngọc, quan hệ thân mật đến vậy sao? Từ khi nào Nhuế Lãnh Ngọc có tên sư huynh như vậy?

Diệp Thiếu Dương miễn cưỡng cười, nói: “Xin chào, cám ơn ngươi đã tới hỗ trợ.”

Uông Ngư cười nhạt, “Không có gì, ta cũng chỉ nể mặt Tiểu Ngọc thôi.”

Diệp Thiếu Dương không thèm nói gì thêm với hắn, quay sang hỏi tiểu soái ca bên cạnh, “Vị này là……”

“Ta không quen.” Nhuế Lãnh Ngọc nói.

“Không quen?” Diệp Thiếu Dương sửng sốt.

Lão Quách đi tới, vội nói: “Đây là là Nhạc Hằng a, ngươi đã quên sao tiểu sư đệ, lúc trước ở Tây Xuyên, là thiếu niên thần bí được tìm thấy trong quan tài đó, nhìn kỹ lại đi.”

“Đúng đúng đúng, là hắn!” Tiểu Mã đi lên, chụp lên vai Nhạc Hằng một cái, hỏi: “Sao ngươi lại tới đây, bấy lâu nay đi đâu hả?”

Nhạc Hằng chần chừ một hồi, lắc lắc đầu, “Ta không biết.”

“Không biết? Vậy sao ngươi lại tìm tới đây?” Tiểu Mã kinh ngạc hỏi.

“Ta lưu lạc bên ngoài một khoảng thời gian, không có nơi nào cụ thể, ta chỉ biết có mỗi mình hắn, cho nên mới đi tìm.”
Nhạc Hằng quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương nói, “Kết quả, Quách lão nói ngươi đang ở nơi này, yêu cầu hỗ trợ, ta liền theo tới đây.”

Nghe những lời này, Diệp Thiếu Dương thấy mình giống như người giám hộ duy nhất của hắn vậy, không biết đi đâu phải đến nhờ cậy mình, gãi gãi đầu, nói: “Ngươi không nhớ bản thân mình là ai sao?”

Nhạc Hằng lắc đầu: “Nếu ta nhớ ra được, thì sẽ không tới tìm ngươi.”

Diệp Thiếu Dương vô ngữ, bất quá nghĩ đến gia hỏa này vốn là một tên quái nhân, với hắn không thể dùng phương pháp bình thường để giao tiếp, cũng may trên người hắn có sức mạnh của Chu Tước, cũng là một sự giúp đỡ đáng kể.

Lúc này, Dưa Dưa từ ba lô chui ra, bò lên trên đầu vai Diệp Thiếu Dương, liếc nhìn Uông Ngư một cái, rồi vỗ vỗ vai Diệp Thiếu Dương nói: “Lão đại, tình hình không ổn nha.”

“Tiểu quỷ!” Uông Ngư nhìn thấy Dưa Dưa, lắp bắp kinh hãi, lập tức xông tới, hai mắt dí vào nhìn chằm chằm , có ý muốn thu phục, lại quay sang nhìn Diệp Thiếu Dương, cau mày nói: “Diệp Thiếu Dương, ngươi thân là một Thiên sư Đạo môn, sao lại nuôi dưỡng tiểu quỷ!”

“Chuyện này...nhất thời không thể nói rõ,” Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt nói, “Hơn nữa ta cũng không cần phải giải thích với ngươi, tóm lại hắn là bạn tốt của ta, không phải ác quỷ.”

Uông Ngư hừ một tiếng nói: “Quỷ chính là quỷ, pháp sư dưỡng quỷ, bất luận thế nào, cũng không thể nói như vậy.”

Dưa Dưa nghe mấy lời này, trợn mắt, nói: “Tiểu tử, ngươi ý kiến ý cò gì, không phục thì đánh một trận?”

Uông Ngư cười khinh bỉ, vừa định mở miệng, Nhuế Lãnh Ngọc đã lườm hắn một cái: “Ngươi không biết tình hình, không được nói bậy, không cần nhúng mũi vào chuyện người khác.”

Uông Ngư lúc này mới miễn cưỡng ngậm mồm lại.

Diệp Thiếu Dương thấy vậy, dường như giữa hai người bọn họ rất thân mật, trong lòng không thấy thoải mái chút nào.

Nhưng nói cho cùng, hiện tại bên mình có Nhuế Lãnh Ngọc, Nhạc Hằng, Dưa Dưa, với cả tên sư huynh đáng ghét của Lãnh Ngọc... xem ra cũng không ít người , bên cạnh đó, Lão Quách cùng Diệp Tiểu Manh dù biết chút ít pháp thuật nhưng thực lực cũng không phải kém. Nghĩ như vậy, bản thân  cũng thấy tự tin thêm vài phần, bất quá…… cái tên sư huynh của Nhuế Lãnh Ngọc, sao mà làm cho người ta phát ghét đến thế .

Diệp Thiếu Dương dẫn mọi người đến nhà khách dưới trấn, mỗi người đăng ký một phòng, nhà khách tuy không lớn, nhưng cũng sạch sẽ, sau đó Vương Thanh Phong nhiệt tình mời bọn họ tới nhà hàng ăn cơm, Diệp Thiếu Dương vì muốn thực hiện kế hoạch của mình, nên không cự tuyệt, dẫn đường mọi người, hơn nữa bảo Diệp Tiểu Manh điện thoại gọi Diệp bá tới.

Đang đứng bên ngoài chờ Diệp bá thì Tưởng Kiến Hoa cũng vừa tới. Sau khi mọi người đông đủ, Diệp Thiếu Dương đóng chặt cửa, thuật lại với mấy bằng hữu đại khái tình huống trước mắt.

Sau khi nghe xong, Lão Quách cùng Nhuế Lãnh Ngọc đều cảm thấy khiếp sợ, tuy lúc trước bọn họ đã từng nghĩ qua, việc mà làm cho một người như Diệp Thiếu Dương giải quyết không nổi, nhất định rất phiền phức, nhưng không thể tưởng tượng được, đối thủ lại mạnh đến mức này.

“Nói cách khác, đối thủ của chúng ta, là hai tên có thực lực mạnh hơn cả quỷ thủ hay lệ quỷ, còn có một con Quỷ Mẫu, đám quỷ tốt cỏn con không cần tính, ngoài ra còn một tên Tà Thần thâm sâu khó lường đang ẩn thân đâu đó,” Lão Quách cảm thấy không thể tin nổi, nhìn Diệp Thiếu Dương, cười khổ nói: “Tiểu sư đệ, lần này đệ định chơi lớn hả.”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Chơi lớn, cho nên mới tìm các người cùng chơi.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghĩ nghĩ nói: “Ta cảm thấy, chúng ta nên thừa dịp Quỷ Mẫu kia chưa có hành động gì, nhanh chóng tới hang ổ của mụ ta xem sao, bằng không nếu bọn chúng ùa ra đánh, vậy sẽ rất khó đối phó.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, nói: “Trước kia, tôi chỉ có một người, nên không dám tùy tiện động thủ, hiện tại mọi người đã tới, tôi không sợ, tuy nhiên, tôi còn muốn làm một việc, đó là kiểm tra lại cho chắc, trong hàng ngũ chúng ta ở đây, không có vấn đề gì.” 

Nói xong, hướng mọi người cười cười, bảo bọn họ chờ, chỉ gọi Nhuế Lãnh Ngọc, Nhạc Hằng cùng Lão Quách ra ngoài, Uông Ngư cũng bám gót.

Ra đến bên ngoài, Diệp Thiếu Dương đem tình hình nói ra, mấy người liền giật mình cả kinh, sau đó lại nghe hắn nói về kế hoạch của mình, tất cả đều đồng ý. Uông Ngư tuy không vui lắm, nhưng cũng thể đưa ra ý kiến nào tốt hơn.

Diệp Thiếu Dương lập tức vẽ một tấm Huyết tinh phù, dán trên hiên cửa, sau đó đóng lên cạnh cửa mấy cây đinh dài, để người có pháp lực thấp nhất là Lão Quách canh giữ bên ngoài, không cho mấy người phục vụ linh tinh vô ý phá hủy phong ấn. Xong xuôi, cùng hai người Nhuế Lãnh Ngọc đi vào, lôi ra ống mực, dựa theo tứ tung tam hoành, đem bảy sợi hồng tuyến quấn quanh cửa.

Diệp Thiếu Dương sắp xếp Nhuế Lãnh Ngọc, Nhạc Hằng, Uông Ngư cùng Dưa Dưa đứng ở bốn góc phòng, còn thì mình bật lửa đốt phù, nướng Long Tiên Hương, hòa tan chất dịch nhỏ vào bó Thiên mộc tàng hương, sau đó đem cắm vào một cái lư, thiêu đốt. Mùi hương nhanh chóng lan toả khắp phòng.

Ngồi trước bàn cơm, cha con Diệp Tiểu Manh, Tưởng Kiến Hoa, còn có Tiểu Mã, thấy hắn làm như vậy, đều rất bất ngờ.
Tiểu Mã nhịn không được, hỏi: “Tiểu Diệp Tử, cậu làm gì mà thần thần bí bí thế?”

“Lát nữa cậu sẽ biết.” Diệp Thiếu Dương tay cầm đáy Thiên mộc tàng hương, dùng cương khí tăng cường hương khói do thiêu đốt, chờ đến khi bó hương bị đốt thành tro, đem tro hương đổ vào một cái bát to, thêm vào một ít chu sa, cùng bột kim loại màu bạc (Mithril), quấy đều lên, dùng để làm thuốc màu, lấy Thái Ất Phất Trần chấm vào, vẽ một tấm phù.

Sau đó lôi ra một đồng tiền Ngũ Đế, đè lên trên linh phù, chỉ thấy tiền Ngũ Đế nhanh chóng hoá đen, tiếp đó từng đợt khắc khí thoát ra nhè nhẹ, tiến vào trong linh phù.

Linh phù màu tím, nháy mắt đã biến thành màu đen.

Diệp Thiếu Dương tay cầm linh phù, nói người phục vụ nhà hàng tạm thời ra ngoài, xoay người đối diện với mọi người, nhìn qua một lượt, nói: “Ngày đó ở từ đường Diệp gia, chính là mấy người chúng ta, đúng không? Hình như không còn ai khác.”

Mọi người nhìn quanh trái phải, từng người gật đầu, sau đó khó hiểu nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương hắng giọng, nói tiếp: “Là thế này, tình huống lúc đó, chắc các người cũng đều nhớ rõ, lúc Thạch Thư xuất hiện, có một con Tà Thần đã đột nhập, sau đó bị cương khí đả thương, còn lưu lại chút máu…… Ngay lúc đó, tôi đã phân tích, Tà Thần này do không dự đoán được cương khí mãnh liệt đến vậy, nhất thời không phòng bị, mới bị thương, rồi đào tẩu.

Tuy nhiên, sau đó ngẫm lại, thấy trong này có vài điểm đáng ngờ: đầu tiên, Tà Thần kia luôn rất cẩn thận, đến mặt cũng không chịu lộ, sao có thể đường đột xông vào như vậy, chỉ trong nháy mắt, đúng lúc Thạch Thư xuất hiện, sau đó còn bị thương……

Dù mục đích của hắn là gì, hắn cũng có thể chờ một hồi, với một Tà Thần có tu vi như hắn, hoàn toàn dư sức đi vào lần nữa, sau khi kết giới đã hình thành……

Hắn có lẽ đã bị thương trước đó, chỉ có một loại khả năng, chính là: lúc ấy hắn ở ngay cạnh tượng đá, toàn lực chú ý tới cuốn Thạch Thư, không nghĩ tượng đá sẽ phóng ra cương khí cực đại, nhất thời không kịp phòng bị, nên bị thương.”

Mọi người nghe hắn phân tích, cảm thấy rất hợp tình hợp lý, không khỏi gật đầu lia lịa. Diệp Tiểu Manh phản ứng nhanh nhất, nghĩ đến khả năng nào đó, hai tay che miệng, giọng run run nói: “Ý của ca ca là......”

“Không sai,” Diệp Thiếu Dương ánh mắt từ từ đảo qua một lượt, nhìn tất cả mọi người , nói: “Lúc ấy, khoảng cách gần tượng đá nhất, chính là mấy người chúng ta, tôi không cảm nhận được chút tà khí nào, cho nên……” Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi nói, “Tà Thần này, rất có khả năng đang ẩn thân trong chúng ta.”

“Cái gì!” Mọi người tuy phản ứng không đồng nhất, nhưng trên mặt đều lộ vẻ khiếp sợ.

Tiểu Mã lập tức đứng dậy, nhanh chân lùi ra đằng sau, cách xa mọi người mấy bước, nhìn Diệp Thiếu Dương nói: “Không thể nào Tiểu Diệp Tử, nếu thật sự hắn ẩn thân trong số chúng ta, chẳng lẽ cậu cũng không phát hiện ra?”

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, nói: “Tà Thần đã tu luyện thành nhân thể, nếu cố ý giấu diếm, cho dù tôi dùng Thông Thiên Nhẫn cũng nhìn không ra chân thân của hắn.”

Trầm mặc một hồi, Diệp Tiểu Manh nói: “Thiếu Dương ca, thật không hợp lý a, giả sử Tà Thần này nằm trong số chúng ta, lúc ấy sau khi hắn bị thương, thân thể nhất định sẽ có biến hóa, phải lộ ra sơ hở mới đúng.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cô còn nhớ, lúc ấy trên mặt đất có rất nhiều dấu chân hay không, kết hợp với suy đoán của mình, tôi khẳng định: Nếu Tà Thần dùng hồn thân tới trước mọi người, sau khi bị thương có thể bay đi, sao còn lưu lại dấu chân ở đó.
Vì thế, tôi đoán là, lúc ấy Tà Thần đã dùng phương pháp giảm bớt lực, đem thương tổn trước đó truyền xuống dưới chân, dùng địa khí đánh tan. Đáng tiếc lúc ấy mọi người đều tập trung chú ý đến Thạch Thư, không ai để ý tới những dấu chân đó, đến lúc phát hiện ra, thì đã không thể đoán được vết chân đó là của ai.”

Nghe Diệp Thiếu Dương phân tích kỹ càng tỉ mỉ như vậy, mọi người càng thêm tin tưởng, không ai bảo ai, lập tức cùng nhau đứng dậy, khẩn trương lui về phía sau, giữ khoảng cách nhất định với đối phương.

Diệp Thiếu Dương nói tiếp: “Lúc ấy tôi đặc biệt chú ý tới bàn chân của mọi người, hắn cũng rất thận trọng, đã biến hóa hình dạng đôi giày, không giống chút nào so với dấu chân trân mặt đất, cho nên không thể đoán được. Mấy ngày nay, tuy tôi không thể hiện ra, nhưng vẫn luôn ghi nhớ chuyện này, định khi nào tìm được cách phân biệt chân thân, mới giăng lưới bắt hắn tại chỗ.”

Diệp Thiếu Dương cầm đồng tiền trên bàn lên, nói: “Cho nên hôm qua, khi đi Âm Phủ , tôi đã cố tình dùng đồng tiền này, góp nhặt rất nhiều âm khí, chứa ở bên trong. Mao Sơn có một môn pháp thuật, kêu ‘ Mao Sơn âm dương phù ’, đơn giản mà nói, chính là đem âm khí cùng dương khí rót vào một tấm phù, sử dụng bí pháp, làm chúng nó không ngừng tương sinh tương sát, sau đó tấm phù sẽ bị kích hoạt rồi tự thiêu……

Hiện tại, tôi đã nạp rất nhiều âm khí bên trong đây, còn mọi người thì ai cũng có sẵn dương khí, nên chỉ cần đến đây thổi một hơi vào tấm phù này, một khi dương khí tiến vào linh phù, phù sẽ lập tức bốc cháy, Tà Thần tuy có thể tu luyện thành nhân thể, nhưng dù sao cũng là tà linh, trong cơ thể không thể sinh ra dương khí, vì thế, nếu hắn thổi vào lá phù này thì……”

Mọi người vừa nghe, bừng tỉnh đại ngộ. Tiểu Mã nói: “Ý cậu là: ai không thổi được tấm linh phù này, người đó chính là Tà Thần, phải không?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Mọi người thay phiên nhau thổi, một khi không thổi bay, nghĩa là không có dương khí tiến vào, linh phù lập tức sẽ tắt, chỉ đơn giản vậy thôi.” Nói xong quay đầu nói với mấy người Nhuế Lãnh Ngọc, “Các người chuẩn bị sẵn sàng, một khi tìm ra tà linh, tất cả cùng nhau xông lên, cố gắng tiêu diệt nó ngay trong căn phòng này.”

Nhuế Lãnh Ngọc từ trong túi lấy ra một khẩu súng lục màu bạc, lên đạn, nhắm thẳng vào giữa mấy đối tượng khả nghi. Cách nàng diệt hồn, uy lực thế nào Diệp Thiếu Dương đã quá rõ ràng.

Uông Ngư thì lấy ra một cây kim màu bạc, một đầu gắn với móng vuốt đen nhánh phát sáng, nhìn qua cũng là một pháp khí rất lợi hại.

Dưa Dưa giơ hai tay ra, hai mắt trở nên đỏ ngầu, làm ra thế chuẩn bị tiến công. 

Nhạc Hằng mặt không lộ cảm xúc, đứng im không nhúc nhích, nhưng Diệp Thiếu Dương rất yên tâm với thực lực của hắn. 

Phía bên ngoài, Lão Quách cũng lấy ra một thanh công kiếm, chuẩn bị tốt phương án dự phòng.

Tiểu Mã gãi gãi đầu, lên tiếng chỉ huy: “Còn chờ gì nữa, bắt đầu đi, mọi người thay phiên nhau, ai là người thứ nhất?”

Diệp Thiếu Dương chỉ vào Tiểu Mã nói: “Là cậu!”

“Tôi?” Tiểu Mã nhảy dựng lên, “Con mẹ nó, cậu không phải đang nói giỡn đấy chứ, cậu nghi ngờ tôi à?”

“Tiểu Mã, tôi không nghi ngờ cậu, nhưng Tà Thần biến hoá rất giỏi, có thể bắt chước bất cứ hình dáng ai đó, vạn nhất cậu là Tiểu Mã do Tà Thần hóa thân thì sao?”

Tiểu Mã vô ngữ, “Được rồi, tôi sẽ thử đầu tiên, đưa đây cho tôi.”


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 599

Chương 505

Chương 562