Chương 536

ĐƯỢC MUỘI MUỘI HÔN

Hai bên chỉ còn cách nhau chừng hai ba mét, Nhị Pháp Vương biết mình không kịp né tránh, vội vàng triệu hồi thần niệm lệ quỷ, chặn lại huyết long ở phía trước... thật không ngờ, khi sừng của huyết long vừa chạm tới, trăm ngàn quỷ ảnh không thể duy trì được một giây, lập tức tan thành mây khói, long khu chấn động, tiếp tục lao về phía Nhị Pháp Vương. 

Nhị Pháp Vương đồng tử co rút lại, trong nháy mắt, hắn cảm nhận được cái chết đang đến gần. Hắn tuy là Âm Thần, nhưng chỉ cần hồn bay phách tán, thì sẽ chết, hóa thành tinh phách . 

Khi long thủ gần đánh đến trước mặt, Nhị Pháp Vương theo bản năng, giơ hai tay lên, vận hết chút quỷ lực còn sót lại trong cơ thể, chắn trước mặt, tuy nhiên trong lòng tuyệt vọng nhận ra rằng, bản thân vốn không thể chống đỡ được đòn tập kích này .

Nhưng....mấy giây trôi qua, đòn tập kích trong tưởng tượng vẫn chưa thấy đâu, Nhị Pháp Vương trong lòng nghi hoặc, hạ tay xuống .

Diệp Thiếu Dương đứng ngay trước mặt hắn, hai tay bắt long thủ, dùng một ánh mắt phức tạp nhìn hắn....không làm gì cả.

Nhị Pháp Vương vừa nhìn thấy ánh mắt của hắn, trong nháy mắt đã hiểu ra, hít sâu một hơi, vừa muốn mở miệng, Diệp Thiếu Dương đột nhiên phù một tiếng, thân thể co lại, máu trong miệng phụt ra tung toé, thân thể mềm nhũn, vội vàng dùng Long Tuyền kiếm chống đỡ, mới không bị ngã xuống.

"Diệp Tử!" Tiểu Mã cùng Dưa Dưa nhanh chóng chạy tới, đỡ lấy Diệp Thiếu Dương .

"Chúc mừng Pháp Vương, Pháp Vương thắng rồi!"

"Pháp Vương uy vũ!"

Mấy tên quỷ sai đứng xem xung quanh, thấy Diệp Thiếu Dương bất ngờ ngã xuống trước mặt Nhị Pháp Vương , còn tưởng hắn bị Nhị Pháp Vương đánh bại. Không muốn bỏ lỡ cơ hội nịnh hót, lập tức vây quanh Diệp Thiếu Dương reo hò .

Nhị Pháp Vương đứng ngẩn ra nhìn Diệp Thiếu Dương, đến ngay bản thân hắn cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng có thể khẳng định một điều, Diệp Thiếu Dương không phải bại trong tay mình!

Một tên quỷ sai muốn bợ đít, sấn tới chỗ Nhị Pháp Vương xum xoe cười, nói: "Pháp Vương cứ nghỉ ngơi, cứ để thuộc hạ giúp người bắt trọng phạm ."

Nói rồi, đem dây Câu Hồn định quất vào người Diệp Thiếu Dương .

“Cút ngay” Nhị Pháp Vương bắt lấy dây xích, đem cả xích lẫn người ném qua một bên, quay đầu lại trách mắng: “ Đừng có nhao nhao lên”

Tiểu Mã dùng tay nâng Diệp Thiếu Dương lên, vội vàng hỏi: “Cậu làm sao vậy Tiểu Diệp Tử, trong người chỗ nào không khoẻ?”

“Nhục thân của tôi....” nói còn chưa dứt lời, lại phun ra một ngụm máu tươi.

Dưa Dưa vừa nghe đã hiểu ra, thất thanh nói: “Không tốt rồi, thân thể lão đại trên nhân gian bị tập kích”

Tiểu Mã sửng sốt, lập tức cũng hiểu ra vấn đề, nói: “Phải làm sao bây giờ?”

Dưa Dưa tuyệt vọng lắc lắc đầu, bọn họ hiện giờ đang ở Âm Phủ, căn bản không có bất kỳ biện pháp nào. Hiện tại, chỉ có thể trông cậy vào cô nương đang bảo vệ thân thể Diệp Thiếu Dương trên nhân gian.

Trong căn nhà hoang, Diệp Tiểu Manh toàn thân sức lực gần như đã kiệt, đứng cũng không nổi, hai chân không ngừng run rẩy, tay vẫn nắm chặt Ngọc Trần Chủ, vẻ mặt kiên quyết nhìn nữ quỷ trước mặt.

Trên mặt đất vương đầy quỷ huyết, đều là quỷ trùng bị Diệp Tiểu Manh dùng Ngọc Trần Chủ giết chết biến thành, nữ quỷ sau đó không phun ra quỷ trùng nữa, mà tự mình tấn công.

Qua mấy phen giao chiến, Diệp Tiểu Manh nhận ra cô ta hẳn là một con lệ quỷ, bản thân căn bản không phải đối thủ, nhưng vẫn kiên trì phản kích, kinh mạch trong cơ thể đã bị quỷ khí ăn mòn, chỉ còn lại một tia cương khí bảo vệ tâm mạch, kiên quyết nắm Ngọc Trần Chủ, một tấc cũng không rời, che chắn trước người Diệp Thiếu Dương. Nếu không phải Ngọc Trần Chủ linh lực cường đại, cô đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Nữ quỷ quỳ trên mặt đất, lắc lư thân hình, cốt cách vặn vẹo về phía trái ngược, phát ra thanh âm kẽo ca kẽo kẹt, từng chút một bò đến dưới chân Diệp Tiểu Manh, ngẩng đầu lên, cười hì hì nhìn cô.😱

“Thiên địa vô cực” Diệp Tiểu Manh dùng chút sức lực cuối cùng, huy động Ngọc Trần Chủ, hướng mặt nữ quỷ đánh tới. Nữ quỷ thân ảnh chợt loé lên rồi biến mất.

Diệp Tiểu Manh sửng sốt, cúi đầu tìm kiếm, đột nhiên một đôi tay trắng bệch, từ phía sau đặt lên vai cô, thổi một hơi vào phía sau gáy, Diệp Tiểu Manh hai chân mềm nhũn, ngã xuống mặt đất.

“Hé..hé....” nữ quỷ cười ré lên, đánh về phía thân thể Diệp Thiếu Dương, không ngừng thổi khí vào tai hắn.

Rõ ràng Diệp Thiếu Dương đã bị quỷ khí xâm nhập vào cơ thể, Mệnh Đăng trước mặt hắn chợt tối sầm lại, dường như đây chính là lúc Diệp Thiếu Dương hộc máu ở Âm Ty.

“Hé...hé....., Diệp thiên sư, kết thúc rồi... hehehe...” nữ quỷ trườn tới chính diện, tách miệng hắn ra, thổi vào một hơi.

“Không cần đến ngươi” Diệp Tiểu Manh dùng chút sức tàn, gục vào trong lòng ngực Diệp Thiếu Dương, chăm chú nhìn hắn, trong miệng Diệp Thiếu Dương quỷ khí lượn lờ, trong lúc tình thế cấp bách, cô ghé sát miệng vào mồm hắn, dùng sức hút quỷ khí ra ngoài, cơ thể cô cảm nhận được một cỗ hàn khí thấu tận xương tuỷ.

Diệp Tiểu Manh cả người run rẩy, dùng sức ôm chặt Diệp Thiếu Dương, tiếp tục hút khí từ trong miệng hắn, vươn đầu lưỡi vào sâu bên trong vét nốt quỷ khí còn sót lại, tuy cô biết làm như vậy chẳng có nghĩa gì, nhưng nghe tiếng con nữ quỷ kia từ phía sau vang lên, trong lòng đã rõ, chỉ cần nó ra tay một lần nữa, bản thân cùng Diệp Thiếu Dương đều sẽ chết.

Chết thì chết, ít nhất, ta cũng giữ đúng lời hứa của mình, cùng ngươi chết tại đây.

Trong khi đó từ phía sau, nữ quỷ vươn đầu dài ra tới vài thước, đang định thổi vào gáy Diệp Tiểu Manh, đột nhiên "pằng" một tiếng, thân ảnh nữ quỷ lập tức vỡ nát, hóa thành sương khói, tinh phách bay ra.

Diệp Tiểu Manh ngửi được một mùi chu sa nồng đậm, tràn ngập khắp phòng, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.

Một mỹ nữ tóc dài xõa trên vai, đứng ở ngoài cửa sổ, trong tay cầm một khẩu súng, đang ở nhẹ nhàng thổi khói toát ra từ nòng súng.

Sau đó, nàng một chân đá văng khung cửa sổ, dùng tay nhấn vào bệ cửa, nhẹ nhàng xoay thân vượt qua, đi tới trước mặt, cúi đầu thoáng nhìn Diệp Thiếu Dương, khóe miệng cong lên khẽ mỉm cười, sau đó mới đưa ánh mắt dừng lại trên người Diệp Tiểu Manh.

Diệp Tiểu Manh ngây người ra một hồi, mãi sau mới bất ngờ phản ứng lại, nói: “Ngươi... ngươi là bạn của Thiếu Dương ca?”

Mỹ nữ cúi đầu nhìn cô, chủ yếu là nhìn  miệng.

Diệp Tiểu Manh chợt hiểu ra, mặt đỏ lên, lau miệng nói: “Ngươi hiểu lầm rồi, không phải như ngươi nghĩ vậy đâu, ta chỉ giúp hắn hút quỷ khí, ta là muội muội của hắn.”

Mỹ nữ lãnh đạm cười, “Có gì mà hiểu lầm, ta đâu có phải là bạn gái của hắn.”

Diệp Tiểu Manh còn muốn nói cái gì, tuy nhiên quỷ khí trong cơ thể dường như đã công tâm, thiếu chút nữa thì ngất xỉu.

Mỹ nữ từ trong túi lấy ra một viên thuốc màu xanh, nhét vào miệng cô, nói: “Nuốt vào đi, dùng cương khí chuyển hóa.”

Diệp Tiểu Manh vội làm theo, nửa phút sau, cảm nhận được dược lực ở trong cơ thể khuếch tán, đẩy lui quỷ khí từng chút một, từ lỗ chân lông toát ra ngoài, thoải mái thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn mỹ nữ, “Cám ơn ngươi, ngươi đã cho ta ăn cái gì vậy?”

“Khu quỷ đan.” Mỹ nữ nói, “Ta không phải Diệp Thiếu Dương, không biết dùng mấy thứ linh phù đó”

“Nói như vậy, ngươi cũng là pháp sư,” Diệp Tiểu Manh ngọt ngào cười, “Tỷ tỷ, xin chào, ta kêu Diệp Tiểu Manh, xin hỏi nên xưng hô như thế nào?”

Mỹ nữ khẽ mở miệng, nhàn nhạt nói: “Nhuế Lãnh Ngọc.”

Nhuế Lãnh Ngọc - tên thật hay. Diệp Tiểu Manh nhìn dung nhan xinh đẹp của mỹ nữ, thở dài, nói: “Ta không hề biết, Thiếu Dương ca lại có bạn gái xinh đẹp như vậy.”

Nhuế Lãnh Ngọc cười, “Cái tên vô lại họ Diệp này, bạn gái của hắn đều rất xinh đẹp.”

Diệp Tiểu Manh ngơ ngác, thực không biết nói gì cho phải.


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 599

Chương 505

Chương 562