Chương 535
LONG TUYỀN TRU MA LỆNH
“Không sợ ngươi....” ba chữ, như sét đánh ngang tai, truyền vào màng nhĩ của Nhị Pháp Vương, vẻ mặt của hắn trở nên ngưng trọng, qua hồi lâu, ngửa mặt cười ha hả.
“Đã lâu rồi, không có người dám khiêu chiến ta như vậy.” Nhị Pháp Vương từ từ, chậm rì rì nói, “Vừa rồi, ta chỉ vì muốn nhanh chóng bắt ngươi, nên mới lệnh cho bọn chúng cùng nhau xông lên, bổn vương trăm ngàn năm qua tung hoành tại Quỷ Vực, không biết đã giết qua bao nhiêu yêu ma quỷ quái, lệ quỷ đại yêu, ngươi chỉ là một pháp sư nhân gian, thứ pháp thuật cỏn con này của ngươi, sao xứng khiêu chiến với bổn vương”
“Pháp thuật nhân gian cũng được truyền thừa mấy ngàn năm, không biết đã quy tụ bao nhiêu tinh hoa trí tuệ nhân loại, ngươi dám xem thường như vậy ư,” Diệp Thiếu Dương chân phải xoạc ra, tiến nửa bước lên phía trước, bày ra tư thế sẵn sàng ứng chiến, thản nhiên nói: “Đừng có nhiều lời, ta cũng muốn cho ngươi lãnh hội chút kiến thức về pháp thuật nhân gian, xem nó thần kỳ ra sao”
Nói xong, tay trái giơ ra hai ngón, rạch một đường lên cổ tay phải, da thịt bị cắt, động mạch cũng hổng ra một lỗ, máu tươi theo cánh tay không ngừng chảy xuống, hợp dòng trên thân Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, nhuộm đỏ bảo kiếm.
Long Tuyền kiếm rung lên, không chờ máu tươi chảy đến kiếm phong, đã bị linh lực bảo kiếm hấp thu, hóa thành một màn sương máu, lởn vởn quanh thân Diệp Thiếu Dương, mờ mờ ảo ảo giống như hình rồng.
Nhị Pháp Vương vẻ mặt sắc lạnh, hai tay đẩy ra, lòng bàn tay phong huyệt cũng không ngừng phóng xuất ra quỷ lực mạnh mẽ đến cực điểm, tập hợp thành một luồng, xuyên qua lòng bàn tay.
“Khủng quá a” Dưa Dưa nhìn Diệp Thiếu Dương, vỗ tay khen, “ Pháp sư nhân gian đại chiến địa ngục Pháp Vương, thật là làm cho người ta kích động quá đi!.”
Tiểu Mã nhíu mày nói: “Ngươi cứ làm như, mọi việc không liên quan gì đến mình vậy, nếu Tiểu Diệp Tử mà thua, chúng ta đều phải chết.”
Dưa Dưa cười hắc hắc, “Ta làm quỷ đã ngàn năm nay, sống đủ rồi, có thể sát cánh cùng lão đại, đánh tới trời long đất lở như vậy, chết thì đã làm sao, ngay từ lúc xông vào Ty Luân hồi, ta đã không nghĩ còn mạng trở ra.”
“Nói vậy cũng đúng,” Tiểu Mã thấy hắn nói hùng hồn như vậy, tâm trạng cũng lập tức phấn khích, chụm tay làm loa, hướng Diệp Thiếu Dương hô: “Cố lên Tiểu Diệp Tử, thành bại không quan trọng, cái chính là cho đám quỷ hồn này biết, loài người chúng ta không phải dễ bị bắt nạt như vậy a”
Màn sương máu trên người Diệp Thiếu Dương trong nháy mắt đã tập kết, quấn quanh thân Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, vũ động bảo kiếm, hướng Nhị Pháp Vương bay tới.
Nhị Pháp Vương hừ một tiếng, thu nạp quỷ khí, hình thành một luồng ánh sáng, vô số mặt quỷ hiện ra, đủ các loại hình thù dữ tợn, điên cuồng gào thét, thanh âm truyền đi rất xa, giống như có vô số quỷ hồn tồn tại.
“Có chuyện gì vậy?!” Tiểu Mã thất thanh hỏi.
Dưa Dưa giải thích : “Sau khi Pháp Vương giết quỷ, sẽ thu lại thần niệm cùng lệ khí của những quỷ hồn đó, tích trữ trong người, hắn chính là dựa vào phương pháp này, làm tăng tu vi bản thân, thật giống như mang ngàn quỷ hồn trên người vậy, đến lúc đấu pháp sẽ thả ra”
“Cái con mẹ nó, mấy kỹ thuật quỷ quái này... thật là không công bằng a” Tiểu Mã giận dữ mắng.
Hai bóng người va chạm trong nháy mắt, Diệp Thiếu Dương kiếm phong rung lên, phát ra tiếng rồng ngâm, vang vọng tới tận Dẫn hồn đạo, hoà lẫn cùng với tiếng quỷ khóc ma gào, lát sau hai luồng khí chạm vào nhau, bùng nổ, phát ra dư chấn cực mạnh, đem mấy tên quỷ sai đáng thương vừa mới lồm cồm bò dậy, đánh ngã nhào trên mặt đất một lần nữa.
Tiểu Mã đang ngồi dưới đất cũng bị chấn động, ngẩng đầu nhìn lên: Diệp Thiếu Dương cùng Nhị Pháp Vương đấu pháp, hai bên cuốn vào nhau, căn bản không thể phân rõ ai với ai.
Mấy tên quỷ sai lúc trước áp giải Diệp Binh, đứng ở chỗ giao nhau giữa Dẫn hồn đạo và đường vào Hoàng Tuyền, từng người vận chuyển quỷ lực, ngăn cản dư chấn do hai người đấu pháp sinh ra, không cho lan đến đường vào Hoàng Tuyền, làm ảnh hưởng đến chúng quỷ hồn đang chờ đầu thai.
Bọn quỷ hồn kia không chịu ảnh hưởng của trận đấu, dừng chân, nhìn về phía chiến trường, trong mắt mang theo vẻ sùng kính lẫn kinh ngạc, không thể tin vào mắt mình: một pháp sư nhân gian, ngang nhiên cùng Âm thần uy lực vô hạn quyết đấu, hơn nữa nhìn qua không hề kém cạnh một chút nào, quả thực là không thể tưởng tượng nổi!
Đám quỷ sai áp giải quỷ hồn đầu thai, cũng không lơ là nhiệm vụ, không ngừng thúc giục quỷ hồn tiến về phía trước, “Mau lên.. mau lên.. đừng có đầu thai nhầm đấy, biết chưa”
Mạnh Bà vừa bưng trà đưa cho người ta, vừa nhìn về nơi hai người đang chiến đấu, một tên quỷ sai áp giải quỷ hồn đi đến trước mặt, cười nói: “Bà bà cũng cảm thấy giật mình sao”
“Dễ đến hơn một ngàn năm rồi,”, Mạnh Bà nhàn nhạt nói, “Từ khi Chung Quỳ thiên sư đại náo địa phủ đến giờ, đây là lần đầu tiên có thiên sư đánh tới Địa Phủ.”
Nhắc tới Chung Quỳ, quỷ sai nghiêm mặt tỏ vẻ kính sợ, liếc mắt nhìn thân ảnh Diệp Thiếu Dương một cái, cảm khái nói: “Vị này là Diệp thiên sư, e là cũng không phải đơn giản.”
“Hậu nhân của Diệp Pháp Thiện, có thể đơn giản được sao.” Mạnh Bà thu hồi ánh mắt, nói với quỷ hồn trước mặt: “Tới đây, uống canh đi, đắng cay mặn ngọt, trăm vị nhân sinh đều ở trong đó”
Bên kia, tình hình chiến đấu vẫn vô cùng kịch liệt.
Trong vòng có mười phút đồng hồ, Diệp Thiếu Dương cùng Nhị Pháp Vương đã chiến hơn mười hiệp, Nhị Pháp Vương càng đánh càng sợ, hắn thật sự không ngờ, một pháp sư nhân gian lại khó đối phó đến vậy, đang tính nếu mình bị thua sẽ chẳng còn mặt mũi nhìn người khác, định tốc chiến tốc thắng, cắn răng một cái, xuất ra chiêu hiểm, hai tay vươn ra, bay nhanh tới bắt lấy Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, đem quỷ lực dệt thành sóng khí, đẩy về phía trước mặt Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương không chút do dự, tay buông bảo kiếm, rút ra Mao Sơn diệt linh đinh, miệng niệm chú ngữ, tạo thành luồng gió lao thẳng vào sóng khí.
“Thần lệnh nhất động quỷ thần kinh, tru tà”
Linh quang trên Đinh diệt linh chợt loé lên, rạch tan sóng khí, trong lúc nhất thời, vô số thần niệm oan hồn bị cuốn ở bên trong bay ra, xoay quanh Diệp Thiếu Dương, dùng răng cùng hai tay cắn xé thân thể, định xả nát sinh hồn của hắn.
Diệp Thiếu Dương cắn răng chịu đựng đau đớn, tay trái thật nhanh lấy ra ba tấm linh phù, dán ở sau gáy cùng hai bên bả vai, định trụ tam hồn của chính mình.
Lúc này, Nhị Pháp Vương chiếm được ưu thế, đã lập tức đẩy ra Cận Thiên bảo tháp, bảo tháp huyễn hình, hóa thành phong nhãn, hình dạng giống như lục đạo luân hồi, một lực hút từ bên trong phát ra, kéo Diệp Thiếu Dương về phía trước.
Trong thời khắc mấu chốt, Diệp Thiếu Dương cắn đầu lưỡi, hướng tới phong nhãn phun ra một ngụm máu, tạm thời áp chế lực hút, lui về phía sau một bước, thì thầm: “Long Tuyền trở về vị trí cũ”
Long Tuyền kiếm bỗng lay động, thoát khỏi sự kiềm chế của Nhị Pháp Vương, bay về tay Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương từ đai lưng lấy ra một nắm tiền Ngũ Đế, ném lên thân Long Tuyền Kiếm, trên thân kiếm còn lưu lại tám đồng tiền.
"Thiên địa hữu linh tri, bát quái huyễn sinh tượng!"
Long Tuyền kiếm chấn động, huyết khí bám trên thân kiếm bắn lên, chui qua mắt đồng tiền, xếp thành vị trí bát quái giữa không trung, chấn hạ dưới đáy bảo tháp.
Tuy không thể ngăn cản bảo tháp rơi xuống, nhưng ít ra có thể trì hoãn được một lúc, Diệp Thiếu Dương nhân cơ hội này, trong nháy mắt, tiến lên phía trước một bước, trong miệng lớn tiếng niệm ra “Long Tuyền tru ma lệnh”:
“Dĩ ngã thiên sư huyết, tẩm nhiễm tam giới thổ, pháp thông long tuyền, tru sát ma vương!”
Một tiếng rồng ngâm vang vọng trên không trung, Long Tuyền kiếm hấp thụ huyết quang chảy ra từ miệng vết thương của Diệp Thiếu Dương, hoá thành một con huyết long, giương nanh múa vuốt, hướng về phía Nhị Pháp Vương tấn công.
Nhị Pháp Vương lúc này mới cảm nhận được nguy cơ đang đến gần.
( Hết chương)
Comments
Post a Comment