Chương 533-534

ĐẠI CHIẾN PHÁP VƯƠNG

"Con không quan tâm!” Diệp Thiếu Dương giơ tay, đánh vỡ kết giới do cha mình bày ra, cất bước đi tới, “Mười năm không được gặp người, con nhất định, phải nhìn cho thật kỹ!”

Đối với hắn, quỷ thuật ẩn thân của cha thật không đáng kể chút nào, nhẹ tay đã có thể phá giải. Hắn một bước đi tới trước mặt cha mình, giơ tay lên định làm phép.
Lúc này, hắn không rảnh để lo luật pháp quy củ gì đó, trong đầu chỉ có một ý niệm: Bất luận như thế nào, cũng muốn cùng cha mặt đối mặt, dù chỉ một lần, cũng được.

Nhưng đúng lúc hắn chuẩn bị hạ thủ, cha hắn đột nhiên giơ tay, chỉ lên huyệt Thái Dương của mình, thất thanh kêu lên: “Diệp Thiếu Dương, nếu con lại qua đây, ta sẽ tự hủy ba hồn bảy phách của mình!”

Diệp Thiếu Dương bỗng dưng ngây người.

Cha hắn nổi giận mắng: “Diệp Thiếu Dương, lão tử đưa con lên Mao Sơn học đạo, vất vả mười mấy năm, con mới có được ngày hôm nay, chẳng lẽ chỉ vì muốn gặp mặt lão tử một lần, để cho công đức tu hành mười mấy năm bị hủy trong một phút hay sao, đồ nhãi ranh, con có nghĩ cho ta hay không, nếu thực sự ta không thể kìm lòng, sau này còn mặt mũi nào nhìn ông bà của con, biết giải thích với họ sao đây... con hãy cút ngay về nhân gian cho ta, lão tử biết mình phải làm gì, không cần con lo!”

Một cảm giác ấm áp quen thuộc ,bỗng dâng lên trong lòng Diệp Thiếu Dương. Hắn hé miệng, vừa định nói gì, đột nhiên một đạo quỷ ảnh từ xa bay tới, dừng tại ven đường, là một quỷ sai ăn mặc kiểu quan văn, nhìn thấy cha Diệp Thiếu Dương - Diệp Binh, lập tức tiến lên kéo hắn lại, nói: “Diệp văn thư, Chuyển Luân Vương có lệnh, tạm thời ngươi không cần phải đi luân hồi, hãy cùng ta trở về, có chuyện quan trọng cần thương lượng!”

Diệp Binh vẫn không hiện thân, nhưng giọng nói biểu hiện sự kinh ngạc: “Việc luân hồi…… Sao có thể coi như trò đùa?”

Quan văn kia vẻ mặt vô tội nói: “Cái này ta cũng không quản được, dù sao đây cũng là ý của lão nhân gia - Chuyển Luân Vương, cũng không chuyện gì xấu, ngươi hãy cùng ta trở về.” Nói xong kéo tay Diệp Binh, lăng không bay đi.

“Cha!” Diệp Thiếu Dương đuổi theo, ảo ảnh của Diệp Binh quay đầu lại, nói với Diệp Thiếu Dương: “Hãy mau về nhân gian đi, nếu ta không đi luân hồi, chúng ta vẫn còn cơ hội gặp mặt, không cần phải nhớ mong……”

Thân ảnh càng bay càng xa, Diệp Thiếu Dương không đuổi theo, mà quỳ trên mặt đất, hướng về nơi cha mình vừa biến mất, dập đầu thật mạnh.

Tuy trong lòng không nỡ từ bỏ, nhưng tâm tình Diệp Thiếu Dương đã khá hơn đôi chút, rốt cuộc đã biết được cha mình đang ở ty Luân hồi, không phải chịu khổ, hơn nữa nghe quan văn kia kêu “Diệp văn thư”, dường như ông đang giữ chức vụ gì đó? Dù có thế nào, chỉ cần cha còn ở địa phủ, tương lai vẫn còn cơ hôi gặp mặt.

Vừa mới đứng lên, Diệp Thiếu Dương phát hiện trước mặt mình đứng rất nhiều quỷ sai, cầm đầu một người mặc ngân giáp, đầu đội mũ pháp quan màu bạc, trong tay nâng một cây bảo tháp, Diệp Thiếu Dương vừa thấy trang phục, liền đoán được hắn chính là lão Nhị trong Tam Pháp Vương của Ty Luân hồi, người đời gọi là Nhị Pháp Võng.

Trông đám người đang nhìn mình như hổ rình mồi, Diệp Thiếu Dương ý thức được việc gì đang diễn ra, không chờ hắn mở miệng, Nhị Pháp Vương đã lạnh lùng nói: “Diệp Thiếu Dương, ngươi thân là Thiên sư, lại đả thương quỷ sai, dẫn theo sinh hồn đột nhập Dẫn hồn đạo ở Ty Luân hồi, phạm phải đại kỵ, mau theo ta đi Luân Hồi Điện đối chứng, chờ Chuyển Luân Vương xử trí!”

Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, lãnh đạm nói: “Nếu ta không vào trong đó, e rằng lúc này lệ quỷ kia đã bắt vong hồn cha ta đi rồi, ngươi thực không biết hay giả đò không biết?”

Nhị Pháp Vương hừ một tiếng nói: “Âm luật rất rõ ràng, không có ngoại lệ, bổn vương niệm tình ngươi là thiên sư, nên mới chưa động thủ, cho ngươi cơ hội nhận tội, đừng có không phân biệt tốt xấu.” Nói xong ánh mắt lướt qua Tiểu Mã cùng Dưa Dưa, quát: “Còn hai ngươi, cùng nhau qua đây chịu thẩm!”

Tiểu Mã bị hắn lớn tiếng quát giống như sấm sét ngang tai, vô cùng hoảng sợ, biết gia hỏa này rất có địa vị, cũng không dám lỗ mãng, thấp giọng hỏi Dưa Dưa: “Gia hỏa này rất lợi hại sao?”

“Một trong ba nhân vật đáng sợ nhất Ty Luân hồi, ngươi nói đi.”

Tiểu Mã nghe xong liền luống cuống, nhìn thấy đại nhân vật, hắn cũng không dám xằng bậy, hai chân nhũn ra đi đến bên người Diệp Thiếu Dương, ghé vào bên tai hắn, nói: “Đừng có tỏ ra ngang ngạnh với hắn làm gì, hay là chúng ta đi theo hắn, tới đó tìm tên lão đại nói chuyện tâm tình……”

Diệp Thiếu Dương lườm cậu ta một cái, mắng: “Tâm tình cái con khỉ, Chuyển Luân Vương là người khó nói chuyện nhất Địa Phủ, không phải tôi phóng đại, tới đó, bọn chúng người đông thế mạnh, cả mấy người chúng ta đều không xong, chẳng lẽ cậu muốn xuống chảo dầu chiên mười năm tám năm?”

Tiểu Mã lập tức không dám nói tiếp.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn Nhị Pháp Vương, nhàn nhạt nói: “Nhị Pháp Vương, để ta hỏi lại ngươi một câu, vừa rồi, lúc cái tên đó đánh vào Ty Luân hồi, làm sao mà trong Tam Pháp Vương chỉ có một người liều chết chống cự, lúc ấy ngươi đang làm gì hả?!!.. hiện giờ tên đó đã bị ta đánh chạy, ngươi mới lại thò mặt ra, thật cũng biết trọn thời điểm đó nha.”

Nhị Pháp Vương mở trừng hai mắt, phẫn nộ quát: “Bổn vương có việc của bổn vương, ngươi dám ở đây chất vấn ta sao? Ta nể mặt ngươi là thiên sư, đừng có ép bổn vương phải động thủ!”

Diệp Thiếu Dương nheo nheo mắt nhìn hắn, cố nhịn một hơi, chỉ vào hai người Tiểu Mã, nói: “Hai người bọn họ bị ta liên lụy, chẳng có can hệ gì tới việc này, bằng không như vậy đi, ngươi thả cho họ đi, ta sẽ đi theo ngươi gặp Chuyển Luân Vương.”

Nhị Pháp Vương vừa nghe, cười ha ha, “Diệp thiên sư.. bản thân ngươi đã khó bảo toàn, lại còn xin xỏ thay người khác, bổn vương không đồng ý thì sao nào?”

Diệp Thiếu Dương thanh âm bình đạm, nhưng lời nói rất có khí phách: “ Hai người này là huynh đệ của ta, ngươi đồng ý cũng được, không đồng ý cũng được, hôm nay, bất luận thế nào ta cũng phải đưa bọn họ ra ngoài.”

Nhị Pháp Vương cười khẩy: “Ngươi dám thách bổn vương động thủ à?”

“Không dám,” Diệp Thiếu Dương không cần nghĩ đã trả lời, “Tuy nhiên ta quyết phải bảo đảm an toàn cho bọn họ, nếu Chuyển Luân Vương có tới, ta vẫn sẽ nói như vậy.”

Chẳng cần lời lẽ hùng hồn, mục đích rất đơn giản, mấu chốt chính là: Cần phải đưa huynh đệ ta ra ngoài, ta mới có thể đi cùng các ngươi, bằng không cùng lắm là đánh một trận,sau khi đánh xong, thắng bại thế nào, lúc đó hẵng tính, cứ tận sức là được, chỉ đơn giản vậy thôi...

Nhị Pháp Vương trên mặt lộ vẻ bất ngờ, lạnh lùng nói: “Diệp thiên sư, ngươi thôi đi……”

Nói còn chưa dứt, tay phải đã đưa về phía trước, bảo tháp chậm rãi từ lòng bàn tay bay ra, không ngừng xoay tròn, càng ngày càng lớn, phát ra một cỗ kim sắc thần quang.

Phía sau Nhị Pháp Vương, còn có mấy tên quỷ sai, cùng lúc tay nắm tay, bày ra một tư thế rất kỳ quái, trong miệng đều lầm rầm: “Nhân quả đại đạo, luân hồi bất diệt, cận thiên bảo tháp, trấn quỷ tru tà……”

Diệp Thiếu Dương trong lòng cười khổ, không nghĩ rằng, bản thân mình mười mấy năm tróc quỷ trừ yêu, thế mà giờ đây lại bị một tên Âm Thần dùng Cận Thiên bảo tháp trấn áp, trở thành đối tượng để “Trấn quỷ tru tà”.

Thôi được, nếu đã muốn đánh, vậy thì đánh đi.

“Hai người trốn xa một chút, trước tiên hãy bảo vệ tốt bản thân, nếu như tôi không xong, cũng không chết cả nút.” Diệp Thiếu Dương quay sang nói với Tiểu Mã cùng Dưa Dưa. Cận Thiên bảo tháp không ngừng tiến tới trước mặt, ngẩng đầu đi về phía trước, đối diện hắn là hơn mười tên quỷ sai cấp cao cùng Nhị Pháp Vương của Ty Luân hồi, một người chọi một đám quỷ sai, còn có Âm thần mà vô số lệ quỷ chỉ nghe thôi đã bủn rủn chân tay..

Diệp Thiếu Dương nhìn qua có chút đơn độc yếu thế, nhưng nội tâm lại kiên định bất khuất, đối mặt cường địch, không hề sợ hãi.

Diệp Thiếu Dương thấy bảo tháp đang bay áp sát về phía mình, biết nó lợi hại, nên không dám khinh thường, tay trái lấy ra Âm Dương Kính, lăng không giơ lên, đem “Thiên địa quy nguyên phù” được chuẩn bị từ trước, dán trên mặt kính, trong miệng lầm rầm: 

Thái Cực vô hình, tứ lượng bát thiên cân, thiên địa quy nguyên, vạn vật hư hóa kính”

Ba ngón tay áp lên mặt kính, Âm Dương Kính phát ra tinh quang, xuyên thấu Thiên địa quy nguyên phù, đánh vào dưới đáy bảo tháp, nhìn qua chỉ là một đạo ánh sáng nhạt, thế mà lại làm cho bảo tháp cao lớn như trái núi bất động trên không trung.

Thiên địa quy nguyên phù kết hợp Âm Dương Kính, lập tức phong trụ hỗn độn, uy lực không hề tầm thường.

“Hừ...” Nhị Pháp Vương trước giờ chưa từng thấy qua pháp thuật cao cường đến thế, có chút giật mình, lệnh cho thủ hạ, “Đứng ngây ra đó làm gì, đến lượt các ngươi ra tay.”

Nghe thấy mệnh lệnh, đám quỷ sai lập tức quây thành một vòng, tất cả đều vươn tay phải ra, cùng nhau đọc 'Bảo tháp trấn ma chú' một cách thuần thục, ngón út cong lên, đem quỷ lực của mình truyền đến Cận Thiên bảo tháp, bảo tháp lập tức phát ra tinh quang chiếu thẳng vào Âm Dương Kính, nhằm hướng đỉnh đầu Diệp Thiếu Dương hạ xuống mấy tấc.

“Một lũ đông như vậy quây đánh một người, thật là vô sỉ a” Tiểu Mã cuộn tay áo, định xông lên, Nhị Pháp Vương thoáng quay đầu nhìn cậu ta , hai đạo hồng quang từ trong mắt bắn ra, dừng trước người Tiểu Mã, hình thành một bức tường lửa.

Tiểu Mã không cẩn thận một bàn tay chạm vào ngọn lửa, lập tức cảm thấy nóng bỏng đến tận xương, vội vàng rút tay về thì thấy, thịt trên tay mình đã bị thiêu cháy, chỉ còn lại xương khô.

Dưa Dưa vội vàng kéo cậu ta về phía sau, tránh xa ngọn lửa, khẩn trương nói: “Đây là Địa ngục nghiệp hỏa, có thể thiêu ngươi đến tinh phách cũng không chừa, hiện tại ngươi là quỷ hồn, tuyệt không thể qua đó.”

Tiểu Mã nhìn chính mình biến thành xương khô tay nói: “Tay ta làm sao bây giờ”

“Hồn thân chịu tổn hại, vấn đề không lớn.” Dưa Dưa ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua tường lửa, nhìn Diệp Thiếu Dương đang đấu pháp cùng quỷ sai, Cận Thiên bảo tháp cách đỉnh đầu Diệp Thiếu Dương càng ngày càng gần, trong lòng nóng như lửa đốt.

“Ta không thể đứng đây mà nhìn a, ngươi hãy mau nghĩ cách... nhanh lên” Tiểu Mã quên tay đang đau, hai tay lay lay bả vai Dưa Dưa.

“Đừng có hoảng như thế, bình tĩnh lại, ta có biện pháp.” Dưa Dưa đẩy Tiểu Mã ra, từ bên hông rút ra một cây kiếm nhỏ, vẻ phấn khích, chỉ sau một hồi biến hoá, cây kiếm đã cao tới nửa người... đó chính là thanh kiếm lúc trước hắn nhặt được từ thi thể của Âm khôi tướng quân, lúc đối phó với Hỗn Độn, kiếm được chế tạo từ Quỷ huyền thạch, có thể tránh được liệt hỏa.

Dư Dưa lập tức cầm kiếm đâm vào tường lửa, khơi ra một tràng liệt hỏa, dùng sức hất ra ngoài, đánh về phía một tên quỷ sai gần nhất, tên kia đang chuyên tâm niệm chú, dùng quỷ lực điều khiển Cận Thiên bảo tháp, bất thình lình bị Địa ngục nghiệp hỏa đánh trúng, thảm thiết kêu lên một tiếng, rồi văng ra ngoài, không có gì to tát , chỉ là cả người cháy đen, trên dưới bốc khói, nằm thẳng cẳng trên mặt đất rên hừ hừ.

“Hay à nha, tiếp tục đi...” Tiểu Mã phấn khích kêu to.

Dưa Dưa vận dụng đúng cách vừa rồi, lại đánh bay một tên quỷ sai nữa... tưởng có thể tiếp tục làm vậy, không ai ngăn cản, ai dè Nhị Pháp Vương ra lệnh một tiếng, hai tên quỷ sai bên cạnh rời khỏi vòng chiến, rút dây Câu Hồn, che chắn cho những tên còn lại, bảo hộ bọn chúng tiếp tục làm phép.

Dưa Dưa liên tiếp đánh rất nhiều hỏa cầu, đều bị bọn chúng gạt bay, gãi gãi gáy không biết phải làm sao cho tốt.

“Đánh hỏa cầu về phía ta.” Diệp Thiếu Dương bên này quan sát cục diện, liền giao phó.

“Đánh về phía ngươi...?!” Dưa Dưa nhất thời không phản ứng kịp, không rõ ý định của hắn là gì.

Vẫn là Tiểu Mã thấu hiểu Diệp Thiếu Dương, liếc mắt nhìn Âm Dương Kính trong tay hắn, lập tức hiểu được, quay sang nói với Dưa Dưa: “Mặt kính”

Dưa Dưa sửng sốt, đã hiểu ra, một lần nữa chọc bảo kiếm vào tường lửa, không ngừng khơi ra hàng tràng lửa, hướng Diệp Thiếu Dương đánh qua.

Hai tên quỷ sai phụ trách thủ vệ không rõ Diệp Thiếu Dương muốn làm cái gì, nhưng không nghĩ sẽ để hắn tiếp xúc với ngọn lửa, liền phi thân tới, ý đồ ngăn chặn cầu lửa.

Diệp Thiếu Dương chính là chờ thời cơ này, tay trái giơ lên, vung dây Câu Hồn cuốn chặt bọn chúng làm trụ, dùng sức kéo về phía mình, đồng thời mượn lực trụ, lăng người bay qua. Mất đi pháp lực chống cự, Cận Thiên bảo tháp liền nhanh chóng đổ nghiêng về phía Diệp Thiếu Dương, khoảng cách càng ngày càng gần, Diệp Thiếu Dương phóng một mạch không thèm quay đầu lại.

Trong nháy mắt, Cận Thiên Bảo tháp đã đổ ập xuống phía sau hắn, chỉ trong gang tấc, liền sau đó, Diệp Thiếu Dương dùng sức quất ngược trở lại dây Câu Hồn mang theo hai tên quỷ sai bị bó chặt, đánh thẳng về phía Cận Thiên bảo tháp.

Nhị Pháp Vương vốn dĩ tưởng mình lần này chắc thắng, sắp thấy được hồi kết, đột nhiên phat hiện thủ hạ của mình bị kẹp ở bên trong, căm tức vô cùng muốn giết chết Diệp Thiếu Dương, nhưng nếu thế lại phải giết thủ hạ của chính mình...., Nhị Pháp Vương do dự một chút rồi hậm hực thu hồi Cận Thiên bảo tháp.

Diệp Thiếu Dương dám cược, Nhị Pháp Vương sẽ lựa chọn như vậy, dùng sức vung dây Câu Hồn, thả quỷ sai ra, rồi ngay lập tức quất ngược trở lại, ý đồ thu nạp hỏa cầu, cùng lúc đánh bay quỷ sai ra ngoài, sau đó đảo ngược Âm Dương Kính, tiếp được một tràng hỏa cầu.

Hỏa cầu tiến vào mặt kính, vốn sẽ phản xạ ra ngoài, nhưng đã bị Diệp Thiếu Dương kịp thời dán một tấm linh phù chặn trên mặt kính, tiếp đó Âm Dương Kính không ngừng tiếp thêm càng nhiều hỏa cầu, đến mức mặt kính dường như sắp chứa không nổi, ngọn lửa bập bùng, giống như đang cháy bên trong.

Diệp Thiếu Dương xoay người, hướng mấy tên quỷ sai đang truy kích phía sau, trong miệng thì thầm:
“Âm dương sinh biến, cần thì ta cứ lấy, Nam Minh Ly Hỏa, thần uy ngất trời”.

Nói rồi, cắt ngón giữa, nhấn trên mặt kính một cái, dùng thiên sư huyết kích phát linh lực của Âm Dương Kính, một đạo minh quang hiện lên, thực chất là mấy chục hỏa cầu, từ Âm Dương Kính phản xạ ra ngoài, căn cứ theo tứ tượng bát quái chi lý, hoá thành gấp bốn lần, lập tức phóng về phía đám kia quỷ sai.

Trong lúc nhất thời, cầu lửa bay tán loạn, sáng bừng không trung, cảnh tượng này nhìn qua cực kỳ hoành tráng.

Nhị Pháp Vương vẫn tỏ vẻ lạnh lùng, hai tay đưa ra, lòng bàn tay phong huyệt ẩn hiện, hút những quả cầu lửa xung quanh vào trong hư không, hóa thành hư ảo, tuy nhiên, ở phía xa hơn vẫn còn nhiều cầu lửa, không chút khách khí đánh vào người những tên quỷ sai, trong lúc nhất thời tiếng kêu rên ầm ĩ vang lên, chúng quỷ sai bay ngược ra ngoài, té nhào, không ngừng nằm đo ván trên mặt đất.

Nhị Pháp Vương quay đầu nhìn lại, sau khi xác định thủ hạ của mình chỉ bị phá quỷ thân, không nguy hiểm đến hồn phách, lúc này mới yên tâm, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, lạnh lùng nói: “Pháp lực của ngươi, không chỉ là Thiên sư”

Diệp Thiếu Dương thu hồi Âm Dương Kính, thẳng người, bình tĩnh nhìn hắn.
Nhị Pháp Vương lắc đầu nói: “Đáng tiếc, dù ngươi có là Địa Tiên, thì hôm nay cũng đừng hòng ra khỏi Dẫn hồn đạo.”

Diệp Thiếu Dương cảm thấy nực cười, hừ một tiếng, nói:  “Ngươi thật đúng là biết nói thật, Ty Luân Hồi của ngươi nhiều quỷ sai như vậy, còn có các ngươi - Tam Đại Pháp Vương, có chết ta cũng không phải đối thủ.”

Nhị Pháp Vương nhếch mép cười đắc ý.

“Thế nhưng,” Diệp Thiếu Dương đổi giọng, “Ta cùng lắm chỉ bại vì chiến thuật lấy thịt đè người của ngươi mà thôi, Nhị Pháp Vương ngươi huy động nhiều người như vậy để đánh có mình ta, dù có thua ta vẫn xem như có chút thành tựu” ...nói xong, rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, hiên ngang nhìn Nhị Pháp Vương, nói: “Ngươi thân là Pháp Vương, ai cũng phải nể ngươi ba phần, thế nhưng, nếu là một chọi một quyết đấu, Diệp Thiếu Dương  ta chắc chắn không sợ ngươi”


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 599

Chương 505

Chương 562