Chương 509-510

NGŨ HÀNH ÁP HỒN TRẬN

"Hắc diệu thạch, chẳng phải là loại đá trấn tà linh sao?” Diệp Tiểu Manh nói.

Diệp Thiếu Dương gật đầu, quay vào đại điện, đi tới trước bức hoạ Vương Dương Minh, lượng bước chân trở về đi, cuối cùng dẫm trụ một khối đá phiến, đạp đạp nói: “Dưới này có cái gì đó!” Ngẩng đầu hướng Vương Thanh Phong nói: “Có thể cho đào lên hay không.”

Vương Thanh Phong lập tức lộ vẻ khó xử. “Cái này…… Dù sao cũng là từ đường, lúc trước do tôi cất công lựa chọn vị trí phong thuỷ, nếu phải đào đất…… liệu có ảnh hưởng gì tới phong thuỷ hay không?”

“Tôi cam đoan, đại phong thủy tuyệt đối không ảnh hưởng, hơn nữa chuyện này can hệ tới mạng sống của toàn bộ người dân trong trấn, đây là việc lớn, nhất thiết phải đào lên.” Diệp Thiếu Dương quả quyết nói.
Vương Thanh Phong do dự một chút, cuối cùng cũng gật đầu: “Mọi việc đều nghe theo cậu.”

Diệp Thiếu Dương liền bảo Vương Đắc Ý sang nhà bên cạnh mượn hai cái xẻng, sau đó đưa cho Tiểu Mã một cái, hai người từ khe hở của phiến đá bắt đầu cậy. Nền nhà của Đại điện vốn được lát đá phiến, chỉ cần dùng xẻng nạy khe nối giữa hai phiến đá là có thể cạy lên, dễ dàng hơn nhiều so với đào đất. Quả thực lát sau đã nạy được.

Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã mỗi người  một đầu, nâng phiến đá lên, phía dưới là một tầng vải lụa màu vàng bao kín mít.

Mọi người giật mình nhìn xuống. Diệp Tiểu Manh nói: “Đây là cái gì……”

“Cậu đi tìm cái sọt, xúc một sọt đất tới đây.” Diệp Thiếu Dương hướng Tiểu Mã nói.

Tiểu Mã lập tức cùng Vương Đắc Ý đi ra ngoài.  Ở nông thôn, nhà ai cũng có sọt, tùy tiện mượn một cái, đổ đầy đất rồi đưa tới đại điện.

Diệp Thiếu Dương nói với Tiểu Mã: “Chờ tôi cắt cải lụa rồi cậu lập tức rải đất chặn, không thể để thi thể phía dưới tiếp xúc với không khí.”

Mấy người Tiểu Mã lập tức kinh hãi, “Phía dưới có thi thể ư?”

Diệp Thiếu Dương không giải thích nhiều, lấy ra Mao Sơn diệt linh đinh, cắt một mảnh vải, lên tiếng bảo Tiểu Mã lập tức xúc một xẻng đất vàng, rắc lên trên, chặn chỗ vải lụa vừa cắt.

Sau đó Diệp Thiếu Dương không ngừng dùng diệt linh đinh cắt đứt vải lụa, Tiểu Mã không ngừng rải đất lên trên. Tuy chỉ có một lớp mỏng, nhưng cũng có sức nặng, đè chặt tấm vải lụa xuống dưới.

Tầng vải lụa bị cắt đứt bốn góc, từ từ bị đất vàng bao phủ toàn bộ, khối thi thể cũng dần lộ ra, là một người nằm thẳng tắp, xem đường cong trên thân thể có thể đoán được đây là một nữ nhân.

“Ui má ơi!” ánh mắt Tiểu Mã ở trước ngực thi thể, thở dài, chép miệng nói “Trông thế này mà đã chết, quá đáng tiếc.”😱

Những người khác đều sợ tới mức ngây cả người, Vương Thanh Phong giật mình nói: “Diệp tiên sinh, dưới đây sao lại có thi thể!”

Diệp Thiếu Dương không nói, đưa tay tìm kiếm gì đó trên mặt nữ thi, sờ đến miệng, dùng móng tay chọc thủng một lỗ trên vải lụa. Vừa tiếp xúc với không khí, nữ thi lập tức há mồm hút khí, phát ra một tiếng kêu nặng nề. Diệp Thiếu Dương tức khắc lấy ra một đồng tiền Ngũ Đế nhét vào trong miệng cô ta, dùng sức nhấn một cái, đánh vào yết hầu, nữ thi mới nằm bất động trở lại.

Đám người Vương Đắc Ý lần đầu nhìn thấy cảnh này, sợ tới mức hết thảy đều lui về phía sau.

Diệp Thiếu Dương hai tay nắm lấy hai vai nữ thi, kéo vải lụa bao trùm toàn bộ cơ thể cô ta, tiếp theo dùng ba sợi tơ hồng, buộc chặt ba phần: cổ, eo và hai chân. Sau đó mới gọi Tiểu Mã cùng nhau nâng thi thể lên, đặt sang một bên.

Tiểu Mã lau mồ hôi, nhìn thi thể bọc vải lụa bị buộc chặt dưới đất, nói: “Đây là cương thi sao, nếu đúng thì cậu cứ trực tiếp giết chết cho xong, việc gì phải mất công như thế này.”

Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn hắn một cái, “Đây không phải là cương thi bình thường, nó là định trận thi. Trong trận pháp ngũ hành, lợi dụng thân thể con người, dùng để định khí trong Tiểu chu thiên, giết thì dễ thôi, nhưng nếu để cho khí thoát ra, sẽ làm trận pháp hỗn loạn, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, cho nên phải xử lý cẩn thận.”

Nói xong ngẩng đầu quay về phía Tưởng Kiến Hoa nói, “Ông có thể mang nó về, đem phơi ba ngày để thi khí tan hết, sau đó mới lột bỏ vải lụa, sẽ không có việc gì.”

Tưởng Kiến Hoa gật đầu, nói: “Người này chết như thế nào?”

“Là bị nghẹn mà chết, dương khí không thoát ra được, sau đó bị người ta rót Tam pháp thủy vào trong cơ thể. Tam pháp thủy thuần dương, cô ta là nữ nhân, hơn nữa lại cầm tinh con mèo, Tiểu chu thiên có thể âm dương tuần hoàn bên trong cơ thể, không bị khô kiệt.”

Diệp Tiểu Manh cả kinh nói: “Ca ca chưa xem thi thể, sao biết rõ ràng như vậy ?”

“Là do tính toán.” Diệp Thiếu Dương bâng quơ trả lời.

Bên cạnh, Tưởng Kiến Hoa đang tỏ vẻ thắc mắc, không hiểu thế nào. 
“Trong mười hai con giáp, lấy đâu ra Mèo?” Tiểu Mã buồn bực nói. (😌Chú thích: trong 12 con giáp của TQ không có Mèo, mà thay bằng Thỏ)

“Sinh năm Hổ vào ngày nhuận.... nữ nhân sinh ngày 29 tháng 2 năm Hổ chính là cầm tinh con Mèo, năm nhuận bốn năm mới có một lần, mười hai cầm tinh cứ 12 năm lại luân hồi. Nói cách khác: trong một giáp, chỉ xuất hiện duy nhất một nữ nhân mang mệnh cách này, trời sinh có thể kết nối với linh hồn, sử dụng pháp thuật biến hoá.......có nói nữa thì mấy người cũng không hiểu. Dù sao, nữ nhân như vậy, vô cùng hiếm, thật đáng tiếc lại bị giết chết ở đây.”

Tưởng Kiến Hoa nói: “Là ai đã giết cô ta, rồi đem chôn ở đây?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Nơi này không phải tôi xây dựng, sao lại hỏi tôi?”

Hắn chỉ  thuận miệng như vậy, kết quả mấy người Tưởng Kiến Hoa theo bản năng lập tức đưa mắt nhìn Vương Thanh Phong.

Từ đường này, là do Vương Thanh Phong xây sửa!

Trong nháy mắt, Vương Thanh Phong hiểu được, xua tay lia lịa, ra sức phân trần: “Không có can hệ gì đến tôi nha, tôi là một người bình thường, làm sao biết được nhiều thứ như vậy……”

“Cái này lát nữa hãy nói.” Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn xuống hố chôn nữ thi, phía dưới được phủ kín một tầng tro đất, rất bằng phẳng, chỗ nữ thi nằm còn in rõ hình người. Diệp Thiếu Dương nhảy xuống dưới, dùng tay tìm kiếm gì đó ở vị trí đầu, sau đó thổi bay lớp hương tro, đưa tay nhặt lên một đồng tiền sáng lấp lánh.

“Khai Nguyên thông bảo, là một đồng tiền đúc mẫu cỡ lớn, thứ tốt a.” Diệp Thiếu Dương lắc đầu cười khổ, đem đồng tiền bỏ vào trong túi quần, sau đó dùng xẻng, xúc hết tro đất ra ngoài, một ít còn dư lại thì dùng Thái Ất Phất Trần quét sạch, phía dưới lộ ra một tấm ván gỗ màu đỏ.

Mọi người chăm chú nhìn xuống, mới phát hiện đây là một hộp gỗ hình chữ nhật, đặt vừa khít trong cái hố, bởi trước đó bên trong lấp đầy tro đất, khuất bên dưới thi thể nên không bị phát hiện.

Diệp Thiếu Dương tiến lại gần quan sát một lát, thở dài; “Đây là gỗ tử đàn thượng hạng, dùng để chế tạo pháp khí, một khối lớn như vậy lại bị dùng ở đây, thật là quá lãng phí.”

Sau đó lấy đà nhảy lên khỏi hố, nhìn nữ thi kia, nói: “Hiện tại đã rõ ràng, hộp gỗ được chế tạo từ gỗ tử đàn, bên trong chính là tro đất của thiên mộc tàng hương, trong thi thể nữ nhân có tam pháp thủy, miệng ngậm tiền đúc mẫu, ngoài cửa bên dưới phiến đá còn đè chặn Hắc diệu thạch, nghe tên mấy thứ này, mấy người nghĩ đến cái gì?”

“Gỗ Tử đàn, tro đất, tam pháp thủy, tiền Ngũ Đế, hắc diệu thạch……” Tiểu Mã bẻ từng ngón tay tính đi tính lại, đột nhiên vỗ gáy một cái, nói : “Tôi biết rồi, năm vật này tượng trưng cho kim mộc thủy hỏa thổ!”

Diệp Tiểu Manh kinh ngạc một chút, bổ sung nói: “Không chỉ như vậy, năm vật này, đều là pháp khí!”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, nói: “Không tồi, tất cả đều giống nhau, đều là thượng đẳng pháp khí, hơn nữa lại tượng trưng cho ngũ hành, hắc diệu thạch bên ngoài định trận, hấp thu nhật tinh, truyền vào trong trận, thông qua nữ thi tuổi mèo, vận hành chu thiên, ngũ hành vận chuyển…

Cái này vốn là một trận pháp.... gọi là Ngũ Hành Áp Hồn Trận!”

Tiểu Mã nói: “Không đúng, năm dạng vật chất thiếu mất một cái, hắc diệu thạch với hương tro đều là thổ, có hai cái thổ, không có hỏa.”

“Hắc diệu thạch hấp thu ánh sáng mặt trời, thuộc tính hoả.” Diệp Thiếu Dương nói, “Ngũ hành áp hồn trận này nguyên lý vô cùng phức tạp, có nói các người cũng không hiểu, tóm lại trận pháp này dương khí tràn đầy đến cực điểm, tác dụng chính là áp chế hết quỷ khí âm tà.”

Sau đó lại lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng nói: “Trước khi hoàn toàn làm rõ vấn đề này, tôi thực chẳng bao giờ nghĩ ở đây lại có một cái trận lớn như thế,  phạm vi trận pháp bao trùm toàn bộ thị trấn, đối với vị trí cùng thời cơ sắp đặt các loại pháp khí, người bình thường tuyệt đối không thực hiện được...bày ra cái trận này, nhất định là một cao nhân, cực kỳ lợi hại!”

Diệp Tiểu Manh nhíu mày nói: “Ta vẫn không hiểu, cái này rõ ràng là dương trận, có thể trấn áp quỷ khí âm tà , lẽ ra là một trận pháp tốt……”

“Tốt hay không, còn phải xem dùng ở địa phương nào: nếu áp dụng ở mấy cái thuỷ lục đạo tràng linh tinh, nhất định sẽ không cho khí âm tà tồn tại... đương nhiên là tốt. Thế nhưng tại đây, nó lại có tác dụng áp chế khí âm tà, làm giảm linh giác của pháp sư.”

Ngừng một chút, Diệp Thiếu Dương nói, “Trận pháp này quá mạnh, dương khí hội tụ phải mất mấy ngày mới tan đi, nhưng trong vòng mấy ngày này, chuyện gì cũng có thể xảy ra....vì thế cần thiết nhanh chóng xua tan dương khí, làm nơi này trở về bình thường.”

Diệp Tiểu Manh nói: “Phải làm thế nào đây?”

“Dương khí ở đây hẳn là do tử đàn mộc, tro đất, tam pháp thủy, tiền Ngũ Đế, hắc diệu thạch, ngũ hành chí dương pháp khí tạo thành. Tôi sẽ làm ngược lại, dùng năm vật chí âm, đối ứng với năm vật trên, để bài trừ dương trận.” 

Diệp Thiếu Dương nghĩ một hồi, dùng ngón tay tính toán nói: “Quan tài là Mộc, mộ phần là Thổ, cống ngầm là Thuỷ, còn Kim…… ah, dùng bao nha kim, hỏa lại càng đơn giản, cứ dùng địa hỏa phù là được, ngũ hành tương xứng, nháy mắt có thể thừa sức xua tan trận pháp này.”

Mọi người nhìn hắn trân trối, không nói được câu nào.

Tiểu Mã là người đầu tiên mở lời: “Mấy cái kia tôi đều biết, nhưng còn bao nha kim là cái quỷ gì?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Chính là cái răng mạ vàng, nhưng yêu cầu là phải dùng qua, bên trong phải chứa mấy thứ ô tạp như:  thức ăn còn dư, nước miếng gì đó... tồn trữ lâu ngày.. tóm lại là thứ dơ bẩn nhất trên đời.”😱😖

Tiểu Mã cau mày, “Cậu thật là kinh tởm.”

“Chính mấy đồ dơ bẩn này mới làm nên chuyện đó.” Diệp Thiếu Dương trừng hắn một cái, “Mấy thứ này đều không khó tìm, quan tài gỗ cùng đất chôn người chết đều có thể tìm thấy ở mộ phần trong nghĩa trang, nước cống thì nơi nào cũng có.....chỉ có bao nha kim thì……” Đảo mắt một lượt rồi dừng lại trên mặt Vương Đắc Ý, hỏi: “Ngươi có trồng răng giả không?”

“Ta……” Vương Đắc Ý vừa mới cất lời, miệng mở ra, để lộ ra hai cái răng vàng lớn.

Diệp Thiếu Dương cười nói, “Vậy ngươi cống hiến một cái đi nha, răng vàng này quá hạn sử sụng rồi, khi nào xong việc ta bỏ tiền làm cho ngươi một cái răng sứ.”

Vương Đắc Ý cạn lời, nói: “Được rồi, để ta đi nha sĩ xử lý.” Nói xong xoay người đi ra cửa, chợt nghĩ đến cái gì, quay đầu lại nói: “Quanh núi có một số mồ hoang lâu đời, quan tài với đất mộ, có thể tìm thấy ở đó, các người, ai cùng ta đi lấy.?"

Diệp Tiểu Manh nói: “Ta đi!”

Diệp Thiếu Dương ngăn cô lại, nói: "Tiểu Mã, cậu đi đi, còn cô ở lại, tôi dạy cho cô bố trí pháp đàn.”

Diệp Tiểu Manh hưng phấn gật đầu.

Vì thế Tiểu Mã theo Vương Đắc Ý cùng rời đi.

Hai người đi rồi, Diệp Thiếu Dương gọi Diệp Tiểu Manh lại,  giảng giải cách bố trí pháp đàn, dụng cụ cần dùng, cùng một số điểm trọng yếu...sau đó để cô tự đi chuẩn bị, còn bản thân thì ngồi trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn Vương Thanh Phong, nói: “Vương lão bản, không phải là tôi nghi ngờ ông, nhưng từ đường này là do ông ra tiền trùng tu lại, ông dù sao cũng nên có câu trả lời cho hợp lý , tại sao lại có chuyện này a ?”

Vương Thanh Phong ngồi xuống trước mặt Diệp Thiếu Dương, nhíu mày nói: “Chuyện này... tôi thật không có can hệ, tôi chỉ ra tiền, không có khả năng tự mình sắp xếp mấy thứ này. Lúc ấy tôi đã tìm một công ty kiến trúc, tất cả hạng mục đều do bọn họ phụ trách, chẳng lẽ……người của bọn họ có vấn đề?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Ai có vấn đề hay không rất khó nói, nhưng nữ thi này rõ ràng là có từ trước khi từ đường được trùng tu, chuyện này vẫn nên cho người đi điều tra một chút.”

“Sự việc trọng đại, nhất định tôi sẽ điều tra.” Vương Thanh Phong quay đầu hướng Tưởng Kiến Hoa, nói: “Tưởng cảnh sát, phát hiện ra thi thể như vậy, hy vọng cảnh sát sẽ tiếp nhận điều tra việc này , tôi toàn sức phối hợp.”

Tưởng Kiến Hoa gật đầu, gọi điện thoại, tìm người tới mang thi thể đi, nhân tiện thăm dò hiện trường.

Với sự chỉ dẫn của Diệp Thiếu Dương, Tiểu Manh đã bố trí xong pháp đàn, hỏi: “Thỉnh thần tượng nào bây giờ?”

“Ai cũng không cần thỉnh,” Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ bức hoạ Vương Dương Minh, cười nói, “Có Vương thánh nhân ở đây, cần gì phải thỉnh thần tượng nào nữa.”

Thấy hai nhười Tiểu Mã lâu rồi vẫn chưa trở về, Diệp Thiếu Dương lấy di động, gọi cho Lão Quách, vừa hỏi mới biết được, đúng lúc hắn với Tứ Bảo đang ngồi cùng nhau, bàn cách làm pháp sự cho một người giàu có nào đó.

“Ngươi lại rủ Tứ Bảo đi kiếm tiền à?” Diệp Thiếu Dương ghé sát di động nói, “Chạy nhanh tới đây đi, bên này tình huống rất nghiêm trọng, cần sự giúp đỡ.”

Lão Quách cả kinh: “Không thể nào, có cái gì mà ngươi giải quyết không được a?”

“Ngươi tới thì sẽ biết.” Diệp Thiếu Dương nói địa chỉ cùng tuyến đường cho bọn họ.

Lão Quách nghe xong, do dự nói: “Đi thì có thể đi... nhưng Tứ Bảo hỏi, có kiếm được tiền hay không ?”

Diệp Thiếu Dương cạn lời, cái lão già tham lam này chính mình thèm tiền, còn lấy Tứ Bảo ra làm cớ, lập tức cả giận nói: “Không có tiền, nhanh tới đây đi, khi nào đến thì gọi điện thoại.” Nói xong, không muốn dài dòng, liền cúp luôn máy.

Sau đó nghĩ ngợi một hồi, tìm được số điện thoại của Nhuế Lãnh Ngọc, soạn một tin nhắn…… Tuy hai người thường xuyên trao đổi tin nhắn với nhau nhưng nếu gọi điện thoại thì Diệp Thiếu Dương không được tự tin lắm, sợ rằng mình sẽ biểu đạt không được rõ ràng.

Diệp Thiếu Dương thực sự hy vọng nàng có thể tới giúp mình, cho nên cố tình soạn ra một tin nhắn tương đối lừa tình, rồi nhấn nút gửi, sau đó thế nào, mặc cho số phận.

Vương Thanh Phong chờ hắn gửi xong tin nhắn, nói: “Diệp tiên sinh, theo như cậu nói, chuyện này rất nghiêm trọng, đúng không?”

“Cực kỳ nghiêm trọng, có thể quan hệ tính mạng của tất cả mọi người.” Diệp Thiếu Dương nói.

Vương Thanh Phong nhíu mày, ngay sau đó gật gù nói: “Cho tôi góp một phần, tuy tôi không biết pháp thuật gì đó nhưng có thể ra tiền xuất lực... tóm lại có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Diệp Thiếu Dương vốn định từ chối, nhưng sau nghĩ lại thấy cũng đúng: trong lúc tác pháp, vạn nhất có cái gì hao tổn, không ai chịu trách nhiệm thì sẽ khá phiền phức, sẵn có người tự nguyện đứng ra gánh vác hậu quả, còn gì tốt hơn, lập tức gật đầu đồng ý.

Lại đợi một hồi, Tiểu Mã với Vương Đắc Ý cuối cùng cũng trở về, đem mấy đồ vật lấy được đựng trong mấy cái túi, giao cho Diệp Thiếu Dương. Vương Đắc Ý bàn tay ôm quai hàm, hiển nhiên là vừa mới nhổ răng xong, chắc vẫn còn đau.

Diệp Thiếu Dương lấy từ trong ba lô ra một cái bát to, bày trước pháp đàn, đem một ít đất mộ với mẩu gỗ quan tài, cùng răng mạ vàng bỏ vào bát to, sau đó từ túi rót vào một chút nước cống, tức khắc một mùi hôi thối tanh tưởi xộc lên, tràn ta khắp phòng.😱

“Cậu lấy nước cống này ở đâu đấy ?” Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn về phía Tiểu Mã.

“Thì...thì lấy ở cống ngầm a,” Tiểu Mã vẻ mặt vô tội, xua xua tay, “Chính cậu nói vậy mà.”

“Cống ngầm ở đâu ra!” Diệp Thiếu Dương giận dữ, “Cái này là thực chất là nước phân a!”😷

Tuy hai loại nước này không giống nhau nhưng công dụng thì hoàn toàn tương đương. Diệp Thiếu Dương cố nín thở, chịu đựng tanh thối, trước tiên đốt hương dâng lên pháp đàn, sau đó bắt đầu làm phép, vẽ một tấm địa hỏa phù - địa hỏa là âm hỏa, ném vào bên trong cái bát. Rốt cuộc, năm  âm vật tượng trưng cho ngũ hành cũng đều nằm trong bát .

Âm hỏa vào nước, không những không bị dập, ngược lại còn bùng cháy lên, hình thành một cỗ uế khí xông thiên, lượn lờ bay lên, mang theo mùi hôi thối tanh tưởi, bay ra ngoài cửa.

Chỉ chốc lát sau, đã nghe thấy từng đợt tiếng quỷ khóc ghê rợn, từ bên ngoài truyền đến.

Tiếng vang càng ngày càng gần, rồi bỗng xuất hiện một nữ quỷ chỉ có nửa khuôn mặt, từ ngoài cửa bay vào.


( Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 599

Chương 505

Chương 562